Cha tôi, lớn hơn mẹ tôi rất nhiều, về cơ bản đã lớn lên với những bộ phim câm; âm thanh không đến được cho đến khi anh ấy 30 tuổi. Vì vậy, anh ấy đã đưa tôi đi xem những bức tranh câm ở MoMA khi tôi mới 5, 6 tuổi.
(My father, who was a good deal older than my mother, had basically grown up with silent films; sound didn't arrive until he was 30 years old. So he took me to see silent pictures at MoMA when I was 5 or 6 years old.)
Câu trích dẫn này nêu bật ảnh hưởng sâu sắc của sự thay đổi công nghệ đối với trải nghiệm cá nhân và ký ức tuổi thơ. Nó nhấn mạnh việc tiếp xúc với các hình thức truyền thông đang phát triển, như phim câm chuyển sang âm thanh, định hình nhận thức của chúng ta về giải trí và văn hóa như thế nào. Hình ảnh một người cha chia sẻ trải nghiệm phim câm với đứa con nhỏ của mình tại MoMA ghi lại sự kết nối giữa các thời đại và tầm quan trọng của di sản trong việc hình thành sự trân trọng của chúng ta đối với nghệ thuật và lịch sử. Nó cũng gợi lên nỗi nhớ và tốc độ tiến bộ công nghệ chậm chạp ảnh hưởng đến các thế hệ một cách khác nhau.