Chưa có tác giả nào từng vẽ một nhân vật phù hợp với bản chất con người, nhưng ông buộc phải gán cho nhân vật đó nhiều điểm mâu thuẫn.
(No author ever drew a character consistent to human nature, but he was forced to ascribe to it many inconsistencies.)
Câu trích dẫn này đề cập đến bản chất phức tạp của việc miêu tả tính cách con người trong văn học. Nó gợi ý rằng mặc dù không tác giả nào có thể nắm bắt một cách hoàn hảo tính nhất quán đầy đủ của bản chất con người, nhưng họ vẫn phải gán nhiều mâu thuẫn khác nhau cho các nhân vật của mình. Bản chất con người vốn có nhiều mặt và thường mâu thuẫn - mọi người cư xử khác nhau tùy thuộc vào hoàn cảnh, cảm xúc và sự phát triển cá nhân của họ. Vì vậy, bất kỳ nỗ lực nào nhằm khắc họa một tính cách con người nhất quán, hoàn hảo đều có thể không thành hiện thực. Việc lồng ghép những mâu thuẫn phản ánh trải nghiệm thực tế của con người, mang lại chiều sâu và tính liên quan cho các nhân vật. Tác giả không chỉ là người sáng tạo mà còn là người quan sát hành vi của con người; thông qua những mâu thuẫn này, họ bộc lộ những sự thật tế nhị về cuộc sống và con người. Quan điểm này cũng thừa nhận thách thức của tiểu thuyết: cân bằng tính hợp lý với nhu cầu kể chuyện, phản ánh tính khó đoán mà không làm mất đi tính mạch lạc của câu chuyện. Cuối cùng, câu trích dẫn này nhấn mạnh rằng chính sự không hoàn hảo và mâu thuẫn trong các nhân vật khiến họ trở nên sống động, gây được tiếng vang với những độc giả nhận ra sự phức tạp tương tự ở bản thân họ và những người khác. Nó kêu gọi sự chú ý đến nghệ thuật viết lách như một nỗ lực để nắm lấy, thay vì loại bỏ, những nghịch lý cốt lõi của bản sắc con người.