Không có gì đáng mong hơn là được giải thoát khỏi phiền não, nhưng không có gì đáng sợ hơn là bị tước đi chiếc nạng.
(Nothing is more desirable than to be released from an affliction, but nothing is more frightening than to be divested of a crutch.)
Câu trích dẫn này thể hiện một cách hùng hồn tính hai mặt trong trải nghiệm của con người khi đối mặt với đau khổ và sự lệ thuộc. Thông thường, bản năng ban đầu của chúng ta khi đối mặt với khó khăn là tìm kiếm sự giải thoát—dù là thông qua thuốc men, hệ thống hỗ trợ hay các cơ chế đối phó khác. Mong muốn giải thoát khỏi nỗi đau hoặc nghịch cảnh là điều tự nhiên, phản ánh sự khao khát bẩm sinh của chúng ta về sự thoải mái và ổn định. Tuy nhiên, phần thứ hai của câu trích dẫn tiết lộ một sự thật tâm lý sâu sắc: việc tháo bỏ chiếc nạng giúp chúng ta vượt qua các cuộc đấu tranh có thể gây ra nỗi sợ hãi. Những chiếc nạng này, mặc dù đôi khi là biểu tượng cho sự nương tựa của chúng ta, nhưng cũng đóng vai trò là chiếc neo tâm lý, mang lại cảm giác an toàn giữa sự hỗn loạn. Nỗi sợ bị bỏ rơi mà không có sự hỗ trợ bắt nguồn từ tính dễ bị tổn thương đi kèm với sự thay đổi, đặc biệt là khi chúng ta đánh đồng sự phụ thuộc của mình với sự an toàn. Cái nhìn sâu sắc này tạo ra tiếng vang trên nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống, từ sức khỏe thể chất đến sức khỏe tinh thần và thậm chí cả các cấu trúc xã hội rộng lớn hơn. Nó gợi lên sự suy ngẫm về cách các cá nhân và xã hội có thể chống lại sự thay đổi, không phải vì ưa thích đau khổ mà vì sự khó chịu về sự độc lập hoặc tự lực đôi khi có thể khiến bạn cảm thấy choáng ngợp. Chấp nhận quá trình loại bỏ sự phụ thuộc thường đòi hỏi sự can đảm đáng kể, vì nó buộc chúng ta phải đối mặt với nỗi sợ hãi về sự dễ bị tổn thương và sự cô đơn. Cuối cùng, câu trích dẫn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đánh giá những gì chúng ta dựa vào và nhận ra rằng khả năng phục hồi thực sự không đến từ sự phụ thuộc, mà đến từ khả năng đối mặt với sự không chắc chắn và khó chịu mà không cần nạng.
---James Baldwin---