Vì tất cả cuộc sống đều là vô ích nên quyết định tồn tại hẳn là điều phi lý nhất.
(Since all life is futility, then the decision to exist must be the most irrational of all.)
Câu trích dẫn này đi sâu vào chủ nghĩa hư vô hiện sinh, đặt câu hỏi về mục đích tồn tại trong một vũ trụ dường như vô ích. Nó gợi ý rằng việc nhận ra sự vô nghĩa vốn có của cuộc sống khiến cho lựa chọn sống trở nên phi lý, thách thức chúng ta phải đối mặt với niềm tin sâu sắc của mình về ý nghĩa và mục đích. Những suy ngẫm như vậy thường gợi lên cảm giác tuyệt vọng nhưng cũng là cơ hội để đánh giá lại điều gì khiến cuộc sống trở nên đáng sống ngoài những quan niệm truyền thống về mục đích.