Từ 1 đến 2 tỷ người nghèo nhất thế giới, những người không có lương thực mỗi ngày, mắc phải căn bệnh tồi tệ nhất: thiếu hụt toàn cầu hóa. Cách toàn cầu hóa đang diễn ra có thể tốt hơn nhiều, nhưng điều tồi tệ nhất là không trở thành một phần của nó. Đối với những người đó, chúng ta cần hỗ trợ các xã hội dân sự và chính phủ tốt.
(The 1 to 2 billion poorest in the world, who don't have food for the day, suffer from the worst disease: globalization deficiency. The way globalization is occurring could be much better, but the worst thing is not being part of it. For those people, we need to support good civil societies and governments.)
Câu trích dẫn này làm sáng tỏ một khía cạnh quan trọng của sự phát triển toàn cầu: sự chênh lệch trong cách toàn cầu hóa tác động đến các nhóm dân cư khác nhau. Mặc dù toàn cầu hóa thường được coi là một quá trình thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, tiến bộ công nghệ và trao đổi văn hóa, nhưng nó cũng có thể dẫn đến việc loại trừ và gạt ra ngoài lề các tầng lớp nghèo nhất trong xã hội. Cụm từ "sự thiếu hụt toàn cầu hóa" minh họa một cách sâu sắc rằng đối với hàng tỷ người, việc thiếu tham gia vào nền kinh tế toàn cầu sẽ dẫn đến đau khổ - không chỉ vì thiếu lương thực mà còn do bỏ lỡ các cơ hội tiến bộ và cải thiện mức sống. Ý tưởng cho rằng cách thức toàn cầu hóa diễn ra có thể được cải thiện đáng kể phản ánh nhu cầu về các chính sách toàn diện và công bằng hơn nhằm nâng đỡ các cộng đồng bị thiệt thòi thay vì bỏ họ lại phía sau.
Hỗ trợ các xã hội dân sự và chính phủ trở nên cấp thiết, vì những thực thể này rất quan trọng trong việc thực hiện các chính sách đảm bảo phân phối công bằng các lợi ích của toàn cầu hóa. Họ có thể thúc đẩy các sáng kiến địa phương, nâng cao giáo dục, chăm sóc sức khỏe và các cơ hội kinh tế, tạo ra một khuôn khổ để ngay cả những người nghèo nhất cũng được hội nhập vào cộng đồng toàn cầu.
Câu trích dẫn này kêu gọi chúng ta suy nghĩ lại về toàn cầu hóa ngoài các thước đo kinh tế. Nó nhấn mạnh trách nhiệm đạo đức và kêu gọi nỗ lực phối hợp để làm cho sự phát triển lấy con người làm trung tâm hơn. Nó nhắc nhở chúng ta rằng tiến bộ thực sự bao gồm việc giảm bớt sự chênh lệch và đảm bảo rằng tất cả mọi người, bất kể tình trạng kinh tế xã hội của họ, đều có thể tham gia và hưởng lợi từ toàn cầu hóa. Cách tiếp cận như vậy cuối cùng sẽ góp phần tạo nên một thế giới công bằng và bền vững hơn, nơi mà sự hòa nhập thay thế sự loại trừ và sự thịnh vượng chung trở thành một mục tiêu hữu hình.
---Hans Rosling---