Cơ sở của bi kịch là sự bất lực của con người trước bệnh tật, chiến tranh và cái chết; cơ sở của hài kịch là sự bất lực của con người trước sự phù phiếm (sự phù phiếm của tình yêu, lòng tham, dục vọng, quyền lực).
(The basis of tragedy is man's helplessness against disease, war and death; the basis of comedy is man's helplessness against vanity (the vanity of love, greed, lust, power).)
Câu trích dẫn này nêu bật sự khác biệt cơ bản giữa bi kịch và hài kịch bằng cách nhấn mạnh đến những tổn thương của con người. Bi kịch nảy sinh từ những cuộc đấu tranh không thể tránh khỏi của chúng ta chống lại các thế lực phổ quát và không thể kiểm soát được như bệnh tật, xung đột và cái chết, gợi lên sự đồng cảm và suy ngẫm. Ngược lại, hài kịch bắt nguồn từ xu hướng cố chấp, thường ngớ ngẩn của chúng ta đối với sự phù phiếm—chẳng hạn như theo đuổi quá mức tình yêu, lòng tham, dục vọng và quyền lực—có thể dẫn đến những kết quả hài hước hoặc mỉa mai. Nhận ra những điểm yếu tiềm ẩn này của con người giúp chúng ta hiểu được tông màu và mục đích tương phản của bi kịch và hài kịch trong nghệ thuật và cuộc sống, minh họa mức độ nhạy cảm của chúng ta đối với các khía cạnh khác nhau trong bản chất của chúng ta hình thành nên những trải nghiệm và cách thể hiện tuyệt vời nhất của chúng ta.