Khoảng thời gian gián đoạn mà bạn nói đến xảy ra vào năm 1998. Tôi hơi tê liệt vì phải ra đường mỗi đêm. Tôi phải dừng lại vì cả tinh thần và thể chất đều kiệt quệ.
(The hiatus you spoke about happened in 1998. I was somewhat numb from being out on the road every night. I had to stop because I was emotionally and physically drained.)
Câu nói này thể hiện sự phản ánh thẳng thắn về tác hại mà việc đi lại và biểu diễn liên tục có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của một người. Cá nhân mô tả một khoảng thời gian tạm dừng — được gọi là 'gián đoạn' — dường như cần thiết sau một thời gian lưu diễn hoặc hoạt động không ngừng nghỉ. Cảm giác 'tê liệt' truyền tải cảm giác kiệt sức về mặt cảm xúc, trong đó người đó mất kết nối hoặc tê liệt bản thân để đối phó với sự căng thẳng đang diễn ra. Trạng thái này thường phát sinh từ sự kết hợp giữa mệt mỏi về thể chất và kiệt sức về mặt cảm xúc, làm nổi bật tầm quan trọng của việc nhận ra ranh giới và nhu cầu chăm sóc bản thân. Việc thừa nhận việc 'ra đường mỗi đêm' nhấn mạnh lối sống đòi hỏi khắt khe mà các nghệ sĩ, nghệ sĩ biểu diễn hoặc khách du lịch thường phải chịu đựng, thường hy sinh thời gian cá nhân, nghỉ ngơi và sức khỏe tinh thần để theo đuổi nghề hoặc nghĩa vụ của mình. Quyết định dừng lại được thúc đẩy bởi nhận thức rõ ràng rằng việc tiếp tục kiệt sức có thể gây bất lợi cả về thể chất và tinh thần. Sự thừa nhận thẳng thắn này gây được tiếng vang với bất kỳ ai từng phải đối mặt với tình trạng kiệt sức hoặc phải vật lộn với việc duy trì sự cân bằng giữa lịch trình bận rộn. Nó nhấn mạnh thực tế rằng thành công và cống hiến đi kèm với cái giá phải trả, bao gồm cả sự mệt mỏi và cạn kiệt cảm xúc. Hơn nữa, nó còn như một lời nhắc nhở về sự cần thiết phải lắng nghe cơ thể và tâm trí của một người và ưu tiên sức khỏe hơn là gắng sức liên tục. Cuối cùng, thừa nhận nhu cầu nghỉ ngơi và phục hồi là điều cần thiết để có được sức khỏe lâu dài và thành tựu bền vững, khiến thông điệp này vừa mang tính phổ quát vừa có tính liên quan sâu sắc.