Nhà nước giành được quyền lực... và vì lòng khao khát quyền lực vô độ nên nó không có khả năng từ bỏ bất kỳ quyền lực nào. Nhà nước không bao giờ thoái vị.
(The State acquires power... and because of its insatiable lust for power it is incapable of giving up any of it. The State never abdicates.)
Câu trích dẫn này đề cập đến bản chất lâu dài của quyền lực chính trị và xu hướng cố hữu của các thể chế nhà nước là tìm kiếm và duy trì quyền lực không ngừng. Ý tưởng cho rằng nhà nước khao khát quyền lực vô độ phản ánh quan điểm phê phán các thể chế chính phủ, nhấn mạnh rằng một khi đã có được quyền lực thì thường có rất ít động lực hoặc ý định từ bỏ nó, ngay cả khi điều kiện thay đổi hoặc khi quyền lực không còn cần thiết nữa. Quan điểm này mời gọi sự suy ngẫm về cuộc đấu tranh giành quyền kiểm soát theo chu kỳ, trong đó các chính phủ có thể mở rộng ảnh hưởng của mình vượt quá giới hạn chính đáng do mong muốn thống trị. Nó đặt ra những câu hỏi quan trọng về bản chất của quyền lực chính trị và những nguy cơ tiềm ẩn của việc vượt quá giới hạn, đặc biệt là trong các xã hội dân chủ về mặt lý thuyết coi trọng sự kiểm tra và cân bằng. Tuyên bố cũng ngầm cảnh báo chống lại sự tự mãn, cho thấy các chính phủ có xu hướng cố thủ, gây khó khăn hoặc không thể hoàn tác việc mở rộng của mình. Những động lực như vậy có thể dẫn đến chủ nghĩa độc tài, mất đi các quyền tự do cá nhân và sự mất kết nối giữa chính quyền và công dân mà họ phục vụ. Câu trích dẫn này như một lời nhắc nhở người dân cũng như các nhà hoạch định chính sách luôn cảnh giác về sự tập trung quyền lực và tầm quan trọng của các biện pháp ngăn chặn sự tích tụ quyền lực không cần thiết. Nhìn chung, nó khuyến khích quan điểm hoài nghi về sự lâu dài của chính phủ và thúc giục sự giám sát liên tục và trách nhiệm giải trình trong các hệ thống chính trị. Cái nhìn sâu sắc đặc biệt thích hợp trong các cuộc thảo luận về quyền tự do dân sự, tính minh bạch trong quản trị và sự cân bằng quyền lực trong một quốc gia.