Ngày càng có nhiều tài liệu nói về vô số vấn đề của báo chí, nhưng hầu hết đều liên quan đến khía cạnh biên tập của doanh nghiệp, có thể vì hầu hết những người có năng lực viết về báo chí đều không thoải mái khi viết về tài chính.
(There is a growing literature about the multitude of journalism's problems, but most of it is concerned with the editorial side of the business, possibly because most people competent to write about journalism are not comfortable writing about finance.)
Câu trích dẫn này đưa ra sự phản ánh đầy sắc thái về những thách thức mà báo chí phải đối mặt, đặc biệt nêu bật khoảng cách trong diễn ngôn xung quanh các khía cạnh tài chính của ngành. Nó gợi ý rằng mặc dù ngày càng có nhiều công việc khám phá các vấn đề khác nhau mà báo chí phải đối mặt, nhưng phần lớn cuộc trò chuyện này lại tập trung vào các mối quan tâm về mặt biên tập. Trọng tâm này có lẽ xuất phát từ sự thoải mái và chuyên môn của những người phân tích và viết về báo chí, những người có thể cảm thấy thoải mái hơn khi phê bình nội dung xã luận, đạo đức hoặc vai trò của báo chí trong xã hội hơn là đi sâu vào các cơ chế tài chính phức tạp làm nền tảng cho hoạt động kinh doanh.
Sự khác biệt này rất quan trọng vì tính bền vững của báo chí không chỉ phụ thuộc rất nhiều vào tính trung thực và chất lượng của nội dung xã luận mà còn vào các chiến lược tài chính mạnh mẽ hỗ trợ nó. Nhiều cuộc tranh luận và phân tích dường như bỏ qua hoặc đánh giá thấp khía cạnh tài chính, bao gồm các mô hình kinh doanh, nguồn vốn, doanh thu quảng cáo và các yếu tố kinh tế khác mà cuối cùng ảnh hưởng đến nội dung và cách thức sản xuất báo chí.
Về bản chất, trích dẫn này mời gọi một cuộc điều tra rộng hơn, toàn diện hơn về các vấn đề của báo chí—một cuộc điều tra kết nối các cân nhắc về mặt biên tập và tài chính. Để báo chí phát triển mạnh trong bối cảnh truyền thông đang thay đổi nhanh chóng, nó phải đối đầu đồng thời với cả tính liêm chính trong biên tập và khả năng tài chính. Bằng cách nhận ra tính hai mặt này, ngành có thể điều hướng tốt hơn những thách thức nội bộ và áp lực bên ngoài. Cái nhìn sâu sắc của Russell Baker chạm đến một điểm mù quan trọng, khuyến khích diễn ngôn mở rộng ra ngoài phê bình biên tập để bao gồm các thực tế tài chính định hình tương lai của báo chí.