Chúng ta luôn hướng tới tương lai hoặc suy ngẫm về quá khứ nhưng chúng ta lại quá ít ở hiện tại.
(We always project into the future or reflect in the past, but we are so little in the present.)
Câu nói kích thích tư duy này nêu bật xu hướng chung của con người là bận tâm đến những gì ở phía trước hoặc tập trung vào những gì đã xảy ra, thường phải trả giá bằng việc trải nghiệm trọn vẹn ở đây và bây giờ. Trong thế giới nhịp độ nhanh đầy rẫy những phiền nhiễu và kế hoạch vô tận của chúng ta, thật dễ dàng bỏ qua tầm quan trọng của thời điểm hiện tại. Hiện tại là nơi cuộc sống mở ra; đó là lần duy nhất chúng ta có quyền kiểm soát và nhận thức trực tiếp. Khi tập trung quá nhiều vào tương lai, chúng ta có thể bỏ lỡ cơ hội tận hưởng hoặc học hỏi từ thời điểm hiện tại. Ngược lại, đắm chìm trong quá khứ có thể khiến chúng ta hối tiếc hoặc hoài niệm, ngăn cản chúng ta trân trọng động lực hiện tại hoặc đưa ra những quyết định có ý nghĩa để tiến về phía trước. Thực sự hiểu và trân trọng hiện tại liên quan đến chánh niệm - chú ý có chủ ý đến suy nghĩ, cảm xúc, cảm giác và môi trường xung quanh chúng ta. Đó là việc nuôi dưỡng trạng thái hiện diện cho phép chúng ta sống có chủ đích hơn. Bằng cách đó, chúng ta có thể cải thiện sức khỏe tinh thần, làm sâu sắc thêm các mối quan hệ và nâng cao cảm giác thỏa mãn tổng thể. Nhận ra tần suất chúng ta trốn thoát vào những dự đoán về tương lai hoặc những suy ngẫm trong quá khứ có thể đóng vai trò như một lời nhắc nhở để sống chậm lại và hiện diện nhiều hơn. Chính trong những khoảnh khắc chánh niệm này, chúng ta tìm thấy sự rõ ràng, sự kết nối đích thực và sự trân trọng sâu sắc hơn đối với vẻ đẹp thoáng qua của cuộc sống.