Chúng ta là loài có thứ bậc tự nhiên.
(We are a naturally hierarchical species.)
Khẳng định của Octavia E. Butler rằng con người vốn có hệ thống phân cấp gợi lên sự phản ánh đáng kể về bản chất của cấu trúc xã hội và hành vi cá nhân của chúng ta. Trong suốt lịch sử, các xã hội có xu hướng tự tổ chức theo từng tầng lớp, thường dựa trên các yếu tố như quyền lực, sự giàu có, kiến thức hoặc ảnh hưởng xã hội. Xu hướng này có thể được coi là sự phản ánh con đường tiến hóa của chúng ta, nơi tổ chức theo thứ bậc có thể mang lại lợi thế sinh tồn, cho phép các nhóm phối hợp nỗ lực, phân phối nguồn lực hiệu quả và thiết lập sự lãnh đạo rõ ràng. Tuy nhiên, những cơ cấu như vậy cũng có thể dẫn đến bất bình đẳng, bóc lột và trì trệ nếu không được quản lý chu đáo. Thừa nhận rằng thứ bậc là một khía cạnh tự nhiên của xã hội loài người không có nghĩa là nó không thể bị thách thức hoặc tái cấu trúc. Nó mở ra cơ hội đối thoại về cách chúng ta có thể tạo ra các hệ thống cân bằng các xu hướng tự nhiên với sự công bằng và bình đẳng. Ở cấp độ cá nhân, việc hiểu được xu hướng của chúng ta đối với hệ thống phân cấp có thể dẫn đến sự đồng cảm và nhận thức cao hơn về động lực xã hội đang diễn ra trong các tương tác của chúng ta. Nó khuyến khích chúng ta kiểm tra xem liệu hệ thống phân cấp mà chúng ta duy trì có phục vụ lợi ích tập thể hay duy trì sự chia rẽ hay không. Cuối cùng, cái nhìn sâu sắc này mời gọi chúng ta suy ngẫm về cách chúng ta có thể phát triển vượt ra ngoài các khuôn khổ phân cấp thuần túy hướng tới các mô hình hợp tác và toàn diện hơn, đảm bảo rằng khả năng lãnh đạo và ảnh hưởng có thể tiếp cận được thay vì bị hạn chế bởi các xu hướng bẩm sinh. Chấp nhận chủ nghĩa hiện thực này cho phép có một cách tiếp cận đa sắc thái đối với tiến bộ xã hội—thừa nhận bản chất của chúng ta trong khi phấn đấu vì một xã hội công bằng hơn.