Tất cả chúng ta đều nhanh chóng chỉ ra tất cả những khác biệt nhưng không sẵn sàng chấp nhận những gì gắn kết chúng ta với tư cách là con người.
(We are all quick to point out all the differences but not as willing to accept what bonds us as humans.)
Xã hội của chúng ta thường nhấn mạnh đến sự chia rẽ - dù dựa trên chủng tộc, quốc tịch, tôn giáo hay những khác biệt khác - mà không dành sự quan tâm như nhau đến những phẩm chất chung của con người chúng ta. Xu hướng này có thể nuôi dưỡng sự hiểu lầm, thành kiến và xung đột. Bằng cách chỉ tập trung vào những gì khiến chúng ta khác biệt, chúng ta bỏ qua những sợi dây chung kết nối tất cả chúng ta: hy vọng, nỗi sợ hãi, tình yêu, sự kiên cường và mong muốn kết nối. Nhận thức và tôn vinh những mối liên kết này có thể thúc đẩy sự đồng cảm và lòng trắc ẩn, cuối cùng là nuôi dưỡng sự chung sống hài hòa hơn. Khi chúng ta thay đổi quan điểm của mình để nhìn xa hơn những khác biệt bề ngoài và đánh giá cao trải nghiệm phổ quát của con người, chúng ta đã mở ra cánh cửa cho sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Sự thay đổi này không phải lúc nào cũng dễ dàng; nó đòi hỏi nỗ lực có ý thức và sự sẵn sàng lắng nghe và đồng cảm với người khác, ngay cả khi trải nghiệm của họ rất khác với trải nghiệm của chúng ta. Việc đón nhận tình nhân loại chung của chúng ta có thể đóng vai trò như một liều thuốc giải độc mạnh mẽ cho tình trạng chia rẽ phổ biến ở nhiều nơi trên thế giới ngày nay. Nó nhắc nhở chúng ta rằng bên dưới vẻ ngoài và xuất thân khác nhau, về cơ bản chúng ta giống nhau, cho thấy tầm quan trọng của sự đoàn kết trước sự chia rẽ. Hành động với sự hiểu biết này có thể dẫn đến cộng đồng mạnh mẽ hơn, môi trường hòa nhập hơn và cuối cùng là một xã hội đồng cảm hơn. Nhấn mạnh vào mối quan hệ chung của chúng ta sẽ khuyến khích lòng tốt, sự kiên nhẫn và đoàn kết, những phẩm chất cần thiết để giải quyết các vấn đề toàn cầu cũng như địa phương. Đó là lời kêu gọi tập trung vào những gì gắn kết chúng ta hơn là những gì chia rẽ chúng ta, mở đường cho một thế giới nhân ái hơn.