Một cuộc đời không có gì đáng giá Từ đó không có gì trước khi sinh ra Đến không có gì cuối cùng dưới trái đất.
(A life of nothing's nothing worth From that first nothing ere his birth To that last nothing under earth.)
Câu nói này của Lord Alfred Tennyson mời gọi sự suy ngẫm về bản chất nhất thời và thường không đáng kể của sự tồn tại của con người. Nó nhấn mạnh ý tưởng rằng trước khi chúng ta sinh ra và sau khi chết đi, cuộc sống của chúng ta sẽ trở thành hư vô. Việc nhấn mạnh vào 'không có gì' trong suốt đoạn trích gợi ý suy ngẫm về cái chết và sự trở lại không thể tránh khỏi của cái không tồn tại. Những suy nghĩ như vậy có thể gợi lên cảm giác u sầu nhưng cũng đưa ra một viễn cảnh rằng cuộc sống, với tất cả những đấu tranh và chiến thắng, cuối cùng chỉ là phù du. Nhận thức được điều này có thể truyền cảm hứng cho cảm giác khiêm tốn và tập trung vào thời điểm hiện tại, hiểu rằng sự hiện diện tạm thời của chúng ta trong kế hoạch vĩ đại của vĩnh cửu là điều thực sự định nghĩa chúng ta. Ngoài ra, việc suy ngẫm về hư vô có thể khiến người ta cân nhắc tầm quan trọng của ý nghĩa và mục đích trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà chúng ta còn sống. Nếu cuộc sống là phù du, thì việc biến những ngày và hành động của chúng ta trở nên quan trọng sẽ trở thành một lựa chọn có ý thức, nhấn mạnh tính xác thực và ý nghĩa. Câu trích dẫn thách thức chúng ta suy ngẫm về những gì còn lại sau khi chúng ta ra đi và di sản cuộc đời chúng ta vẫn tồn tại như thế nào. Nó cũng đặt ra những câu hỏi triết học về sự tồn tại, ý thức và những gì, nếu có, tồn tại sau cái chết thể xác. Chấp nhận sự hiểu biết này có thể thúc đẩy một quan điểm ít bị gánh nặng bởi sự phù phiếm và phù hợp hơn với việc theo đuổi sự thỏa mãn thực sự. Cuối cùng, câu trích dẫn gói gọn một suy ngẫm sâu sắc về tỷ lệ tử vong vừa tỉnh táo vừa kích thích tư duy, nhắc nhở chúng ta về sự cân bằng mong manh giữa bản chất phù du của cuộc sống và việc theo đuổi ý nghĩa lâu dài.