Theo các nhà Khắc kỷ, mọi thói xấu đều có thể biến thành sự điên rồ: theo nguyên tắc Cơ đốc giáo, tất cả đều là hậu quả của sự yếu đuối.
(According to the Stoics, all vice was resolvable into folly: according to the Christian principle, it is all the effect of weakness.)
Câu trích dẫn này nêu bật hai quan điểm triết học về những khuyết điểm của con người. Những người theo chủ nghĩa Khắc kỷ coi thói xấu bắt nguồn từ sự ngu ngốc, cho rằng những tật xấu có thể được khắc phục nhờ lý trí và trí tuệ. Ngược lại, quan điểm của Cơ đốc giáo cho rằng thói xấu là sự yếu đuối, ngụ ý rằng những sa sút đạo đức bắt nguồn từ sự mong manh của con người và thiếu sức mạnh thần thánh. Cả hai quan điểm đều thừa nhận sự không hoàn hảo của con người nhưng tiếp cận cách khắc phục nó theo cách khác nhau — một bên thông qua sự tự nhận thức và lý trí, bên kia thông qua đức tin và sự trông cậy vào sự trợ giúp của thần thánh. Việc thừa nhận những quan điểm này sẽ khuyến khích sự hiểu biết đa sắc thái về sự phát triển đạo đức, nhấn mạnh cả tầm quan trọng của đạo đức cá nhân lẫn sự thừa nhận tính dễ bị tổn thương của con người.