Sự ra đời của một ý tưởng là hợp pháp nếu người ta có cảm giác rằng mình đang đạo văn chính mình.
(An idea's birth is legitimate if one has the feeling that one is catching oneself plagiarizing oneself.)
Câu trích dẫn này chạm đến ranh giới hấp dẫn của sự sáng tạo và độc đáo. Nó gợi ý rằng sự xuất hiện của một ý tưởng thực sự có thể được thừa nhận là có thật khi người sáng tạo trải nghiệm cảm giác déjà vu hoặc sự quen thuộc, như thể họ đang vô tình tham chiếu đến những suy nghĩ hoặc tác phẩm trước đây của chính mình. Khái niệm này thách thức quan điểm truyền thống về tính sáng tạo là hoàn toàn nguyên bản và nhấn mạnh rằng những ý tưởng đích thực thường bắt nguồn từ sự tương tác phức tạp giữa những suy nghĩ hiện có, trải nghiệm cá nhân và ảnh hưởng tiềm thức. Cảm giác “bắt chính mình đạo văn” có thể được hiểu là nhận thức rằng tâm trí đang rút ra từ kho ý tưởng bên trong của chính nó, định hình lại và cấu hình lại chúng thành những hình thức mới. Nó phản ánh tính trôi chảy của quá trình sáng tạo, nêu bật cảm hứng thường bắt nguồn từ các nguồn bên trong hơn là sự độc đáo bên ngoài. Nhận biết khi nào một ý tưởng có vẻ quen thuộc nhưng vẫn hấp dẫn sẽ tạo ra một hình thức trung thực với bản thân trong quá trình sáng tạo: thừa nhận rằng ngay cả những khái niệm sáng tạo nhất của chúng ta cũng có nguồn gốc từ những suy nghĩ trước đó của chúng ta, nhưng được biến đổi thông qua việc diễn giải lại. Quan điểm này xác nhận một cách nghịch lý tính độc đáo của những ý tưởng xảy ra trong vũ trụ tinh thần của một cá nhân, miễn là có sự thừa nhận có ý thức về tính hai mặt này. Nó khuyến khích người sáng tạo tin tưởng vào nguồn tài liệu nội bộ của họ, xem tính chất chu kỳ của các ý tưởng không phải là một sai sót mà là sự phát triển tự nhiên của tư duy. Cuối cùng, câu trích dẫn nhắc nhở chúng ta xem xét tầm quan trọng của ảnh hưởng tiềm thức, sự tự quy chiếu và sự diễn giải lại liên tục của các cuộc đối thoại nội tâm trong hành trình thể hiện sáng tạo.