Từ những gì người hiện đại mong muốn, chúng ta phải tìm hiểu thơ nên trở thành như thế nào; từ những gì người xưa đã làm, những gì thơ phải có.
(From what the moderns want, we must learn what poetry should become; from what the ancients did, what poetry must be.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cân bằng sự đổi mới với truyền thống trong lĩnh vực thơ ca và nói rộng ra là tất cả các loại hình nghệ thuật. Nó gợi ý rằng việc hiểu được những mong muốn và ý tưởng đương thời có thể đóng vai trò là ánh sáng dẫn đường cho việc định hình tương lai của thơ ca, giúp nó phát triển để đáp ứng với xã hội hiện tại và những giá trị đang thay đổi của nó. Tương tự, bằng cách nghiên cứu các tác phẩm và phương pháp của người xưa—những người đặt ra những nguyên tắc nền tảng—các nhà thơ và nghệ sĩ có được cái nhìn sâu sắc về những yếu tố lâu dài xác định bản chất thực sự của nghề của họ. Cụm từ khuyến khích mối quan hệ hài hòa giữa cái cũ và cái mới, ủng hộ sự đối thoại giữa truyền thống và đổi mới.
Theo nghĩa rộng hơn, cái nhìn sâu sắc này còn có liên quan ngoài thơ ca; nó nhấn mạnh một cách tiếp cận phổ quát để tiến bộ trên nhiều lĩnh vực khác nhau - học hỏi từ quá khứ để cung cấp thông tin cho hiện tại, đồng thời thích ứng với nhu cầu và thị hiếu hiện đại. Quan điểm như vậy thúc đẩy sự phát triển liên tục và phù hợp, đảm bảo rằng nghệ thuật vẫn có ý nghĩa và phản ánh thời đại mà không mất đi bản sắc cốt lõi. Đáng chú ý, nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thích ứng và tôn trọng truyền thống như những nguồn cảm hứng bình đẳng.
Sự cân bằng này đòi hỏi sự khiêm tốn và cởi mở, thừa nhận rằng cả trí tuệ của người xưa và khát vọng của người hiện đại đều rất quan trọng cho sự phát triển của các biểu đạt nghệ thuật đích thực và sống động. Cuối cùng, nó chỉ ra một quá trình đối thoại liên tục giữa truyền thống và tiến bộ, mỗi bên cung cấp thông tin và làm phong phú cho bên kia, từ đó hình thành nên một sự phát triển năng động và đầy ý nghĩa của thơ ca, bắc cầu nối thời gian và thị hiếu.