Tôi không muốn bọn trẻ nghĩ rằng để được hạnh phúc thì chúng phải nổi tiếng, giàu có hoặc sống ở thành phố lớn.
(I didn't want kids to think that to be happy, they had to be famous or rich or live in the big city.)
Câu trích dẫn này thách thức một câu chuyện xã hội phổ biến đánh đồng hạnh phúc với những thành tựu bên ngoài như danh tiếng, sự giàu có hoặc lối sống thành thị. Trong một thế giới tràn ngập các phương tiện truyền thông xã hội giới thiệu cuộc sống của những người nổi tiếng, sự sang trọng và sự quyến rũ của đô thị, nhiều người trẻ lớn lên đã thấm nhuần ý tưởng rằng những dấu ấn bên ngoài này là điều kiện tiên quyết để có một cuộc sống trọn vẹn. Tuy nhiên, hạnh phúc mang tính chủ quan sâu sắc và thường bắt nguồn từ những trải nghiệm đơn giản, dễ tiếp cận - những mối quan hệ có ý nghĩa, sự phát triển cá nhân, sự sáng tạo và sự kết nối với cộng đồng hoặc thiên nhiên của một người, cùng với những người khác. Bằng cách bày tỏ mong muốn chuyển hướng khát vọng của trẻ em khỏi những dấu hiệu thông thường này, câu trích dẫn khuyến khích một góc nhìn rộng hơn về ý nghĩa của việc sống một cuộc sống tốt đẹp và vui vẻ. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thúc đẩy các giá trị nội tại hơn là sự xác nhận từ bên ngoài. Cách tiếp cận này thúc đẩy sức khỏe tinh thần bằng cách giảm áp lực đến từ sự so sánh và chủ nghĩa vật chất. Nó cũng mời xã hội suy ngẫm về cách văn hóa định hình những giấc mơ của chúng ta và liệu những giấc mơ này có thực sự phù hợp với sự hài lòng của mỗi cá nhân hay không. Cuối cùng, thông điệp này đóng vai trò như một lời nhắc nhở rằng sự thỏa mãn đến từ tính xác thực và hiện diện hơn là theo đuổi những lý tưởng do tiêu chuẩn văn hóa áp đặt. Nó ủng hộ việc trao quyền cho thế hệ trẻ xác định hạnh phúc cho chính họ, có khả năng dẫn đến một xã hội nhân ái, cân bằng và có căn cứ hơn.