Trong giây phút đau đớn, chúng ta tìm cách trả thù.
(In moments of pain, we seek revenge.)
Câu trích dẫn nêu bật phản ứng chung của con người trước đau khổ và bất công: mong muốn trả thù. Khi đối mặt với nỗi đau, dù là về tinh thần hay thể chất, việc mỗi người cảm thấy tức giận và thôi thúc muốn trả thù là điều tự nhiên. Phản ứng này đã ăn sâu vào tâm lý con người; nó có thể phục vụ như một cách để khôi phục lại cảm giác cân bằng hoặc công lý trong những tình huống mà một người cảm thấy bị đối xử sai trái. Tuy nhiên, theo đuổi sự trả thù thường dẫn đến một chu kỳ thù địch và leo thang, có thể kéo dài đau khổ hơn là giải quyết nó. Suy nghĩ về điều này, điều quan trọng là phải xem xét những con đường khác hướng tới sự chữa lành và tha thứ. Sự tha thứ có thể biến nỗi đau thành sự trưởng thành, phá vỡ vòng luẩn quẩn trả thù và nuôi dưỡng hòa bình—cho bản thân và người khác. Việc theo đuổi sự trả thù có thể mang lại cảm giác thỏa mãn nhất thời, nhưng hiếm khi mang lại giải pháp thực sự hoặc bình an nội tâm. Thay vào đó, nó có thể làm vết thương sâu thêm, mở rộng xung đột và cản trở tiến trình hướng tới sự hiểu biết và hòa giải. Nhận biết những tác nhân thúc đẩy sự trả thù là rất quan trọng; đón nhận lòng trắc ẩn và sự đồng cảm có thể là công cụ mạnh mẽ để vượt qua sự thôi thúc. Việc trau dồi khả năng tự nhận thức và khả năng phục hồi cảm xúc giúp chống lại các phản ứng bốc đồng, cho phép các cá nhân lựa chọn con đường dẫn đến sự chữa lành cuối cùng thay vì hủy diệt thêm. Lịch sử loài người đầy rẫy những chu kỳ trả thù đã gây ra đau khổ kéo dài cho cả cộng đồng và quốc gia. Việc thoát khỏi vòng luẩn quẩn này đòi hỏi nỗ lực có ý thức và sự cam kết với những lý tưởng cao hơn như công lý, lòng thương xót và sự hiểu biết. Bằng cách này, việc biến nỗi đau thành chất xúc tác cho sự thay đổi tích cực trở nên khả thi, biến xung lực hủy diệt thành cơ hội để phát triển và hòa giải ---Ami Ayalon---