Trí thông minh chỉ phát triển trong thời đại mà niềm tin tàn lụi.
(Intelligence flourishes only in the ages when belief withers.)
Câu nói này của Emile M. Cioran mời chúng ta suy ngẫm về mối quan hệ giữa niềm tin và trí thông minh. Nó gợi ý rằng sự phát triển trí tuệ và sự sáng tạo thực sự có xu hướng xảy ra trong những thời kỳ mà niềm tin không thể nghi ngờ giảm sút. Khi niềm tin đã ăn sâu và không bị thách thức, chúng có thể trở thành rào cản đối với những ý tưởng mới, tư duy phê phán và việc theo đuổi sự thật. Ngược lại, sự hoài nghi và nghi ngờ sẽ mở ra những con đường tìm hiểu, đổi mới và hiểu biết. Xuyên suốt lịch sử loài người, những khám phá mang tính thay đổi và những tiến bộ triết học thường xuất hiện trong những thời đại được đánh dấu bằng sự suy giảm giáo điều hoặc mê tín. Ví dụ, những thời kỳ như Khai sáng tôn vinh lý trí hơn truyền thống, dẫn đến những tiến bộ đáng kể về khoa học, triết học và quản trị. Khái niệm này cộng hưởng với sự hiểu biết rằng một hệ thống niềm tin cứng nhắc có thể ngăn cản các cá nhân và xã hội phát triển về mặt trí tuệ. Tuy nhiên, có một sự tương phản về sắc thái: một số mức độ niềm tin - có thể là vào các phương pháp khoa học, nguyên tắc đạo đức hoặc giá trị xã hội - mang lại một khuôn khổ cần thiết để vận hành trong thế giới. Đạt được sự cân bằng, trong đó niềm tin được giữ vững và sẵn sàng để xem xét kỹ lưỡng, có thể là môi trường lý tưởng cho sự phát triển trí thông minh. Trong thời hiện đại, việc nuôi dưỡng thái độ tìm hiểu cởi mở thay vì sự chắc chắn mang tính giáo điều có thể thúc đẩy sự đổi mới và hiểu biết sâu sắc hơn trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Cuối cùng, cái nhìn sâu sắc của Cioran nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đặt câu hỏi, nghi ngờ và phản ánh phê phán như những chất xúc tác cho sự trưởng thành và tiến bộ về trí tuệ.