Không thể nói rằng Hiến pháp đã vĩnh viễn biến “người dân Hoa Kỳ” thành một tập đoàn. Nó không nói về 'người dân' với tư cách là một tập đoàn mà là những cá nhân. Một công ty không tự mô tả mình là “chúng tôi”, hay “con người”, hay “chính chúng tôi”. Một công ty, theo ngôn ngữ pháp lý, cũng không có bất kỳ 'hậu thế' nào.
(It cannot be said that the Constitution formed 'the people of the United States,' for all time, into a corporation. It does not speak of 'the people' as a corporation, but as individuals. A corporation does not describe itself as 'we,' nor as 'people,' nor as 'ourselves.' Nor does a corporation, in legal language, have any 'posterity.')
Câu trích dẫn này nêu bật sự khác biệt cơ bản giữa các cá nhân và tập đoàn, nhấn mạnh rằng sự công nhận của Hiến pháp đối với “người dân” gắn liền với các cá nhân chứ không phải là một thực thể doanh nghiệp. Giọng điệu quyết đoán nhấn mạnh rằng, mặc dù chính phủ hoạt động theo các nguyên tắc hiến pháp, nhưng nó không biến dân chúng thành một tập đoàn. Từ quan điểm pháp lý và triết học, sự khác biệt này rất quan trọng vì nó quyết định cách hiểu các quyền, trách nhiệm và chủ quyền. Quan điểm cho rằng “người dân” được công nhận là các cá nhân củng cố ý tưởng rằng các quyền hiến định là cá nhân và không thể chuyển nhượng, không thể chuyển nhượng hoặc quy giản thành bản sắc doanh nghiệp. Các tập đoàn, với tư cách là các thực thể pháp lý, là những công trình nhân tạo được tạo ra cho các mục đích cụ thể, thiếu các thuộc tính tự nhiên như hậu thế hoặc bản sắc cá nhân. Sự khác biệt này cũng ảnh hưởng đến cách thức hoạt động của quản trị, đảm bảo rằng quyền lực cuối cùng thuộc về từng công dân chứ không phải một tầng lớp doanh nghiệp. Nhận thức được sự khác biệt này sẽ giúp duy trì khái niệm về quyền tự do cá nhân và trách nhiệm giải trình trong khuôn khổ dân chủ. Nó cũng cung cấp sự rõ ràng về phạm vi quyền và nghĩa vụ mà công dân và chính phủ nắm giữ. Trong các cuộc thảo luận hiện nay, hiểu được sự khác biệt này là rất quan trọng, đặc biệt là trong các cuộc tranh luận xung quanh ảnh hưởng của doanh nghiệp, chủ quyền cá nhân và cách giải thích hiến pháp. Câu trích dẫn này mời gọi chúng ta suy ngẫm về bản chất của các thực thể chính trị và pháp lý cũng như tầm quan trọng của việc duy trì ranh giới rõ ràng giữa quyền cá nhân và quyền lực doanh nghiệp, đảm bảo rằng chủ quyền của cá nhân vẫn là nền tảng của cơ cấu pháp lý quốc gia.