Đối với tôi, có vẻ như một luật bất công không phải là luật gì cả.
(It seems to me that an unjust law is no law at all.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh một nguyên tắc đạo đức sâu sắc rằng giá trị pháp lý không nên chỉ dựa trên các tiêu chí thủ tục hoặc thẩm quyền mà còn dựa trên khái niệm cơ bản về công lý. Khi một đạo luật vốn đã bất công, nó vi phạm các nguyên tắc đạo đức làm nền tảng cho một xã hội công bằng và bình đẳng. Những luật như vậy, trong con mắt của nhiều triết gia và nhà đạo đức học, thiếu tính hợp pháp và thẩm quyền đạo đức. Quan điểm này mời gọi chúng ta suy ngẫm về tầm quan trọng của đạo đức trong việc xây dựng và thực thi pháp luật. Nếu luật pháp chỉ bắt nguồn từ thẩm quyền hoặc truyền thống mà bỏ qua các nguyên tắc công bằng, chúng có nguy cơ trở thành công cụ áp bức hơn là công cụ mang lại lợi ích xã hội. Trong lịch sử, nhiều phong trào xã hội và hành động bất tuân dân sự đã được biện minh trên cơ sở này - rằng các luật bất công phải bị thách thức và cuối cùng phải thay đổi, vì chúng có thể làm băng hoại cơ cấu đạo đức của xã hội. Ý tưởng này khuyến khích các cá nhân đánh giá một cách nghiêm túc các luật vượt xa sự tồn tại đơn thuần của chúng hoặc sự đồng thuận xã hội, thúc giục chúng ta ưu tiên công lý ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc thách thức các quy định đã được thiết lập. Nguyên tắc này cũng đặt ra câu hỏi về vai trò của lương tâm và sự phán xét đạo đức cá nhân trong đời sống công dân. Công dân có nên tuân thủ những luật lệ bất công chỉ vì đó là luật hay họ có nghĩa vụ phản đối hoặc không tuân theo chúng để duy trì những nguyên tắc cao hơn? Cuối cùng, câu trích dẫn này ủng hộ việc theo đuổi công lý như một yếu tố nền tảng của xã hội hợp pháp và đạo đức, ủng hộ sự liêm chính về mặt đạo đức thay vì sự tuân theo mù quáng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng tính hợp pháp không tự động đồng nghĩa với đạo đức và khuyến khích chủ nghĩa tích cực cũng như lòng dũng cảm đạo đức trong việc đương đầu với sự bất công.