Đó không phải là một quyết định có chủ ý để trở thành một nhà thơ. Đó là điều tôi thấy mình đang làm - và yêu thích. Ngôn ngữ trở thành một chứng nghiện.
(It wasn't a deliberate decision to become a poet. It was something I found myself doing - and loving. Language became an addiction.)
Câu trích dẫn này gói gọn cuộc hành trình hữu cơ và vô tình vào thơ ca, nêu bật niềm đam mê có thể phát triển một cách tự nhiên như thế nào thay vì thông qua sự lựa chọn có ý thức. Nó nhấn mạnh mối liên hệ sâu sắc mà người ta có thể phát triển bằng ngôn ngữ, đến mức nó biến thành một sức mạnh không thể cưỡng lại được. Điều này cộng hưởng với ý tưởng rằng sự sáng tạo thực sự thường xuất phát từ niềm đam mê thực sự hơn là lập kế hoạch có chủ ý, khuyến khích các nhà thơ và nghệ sĩ đầy tham vọng nắm bắt những khuynh hướng tự nhiên của họ và để tình yêu của họ dành cho nghề định hình con đường của họ.