Nhiều tiểu thuyết gia chọn những nhân vật chính xác, được xác định rõ ràng, những câu chuyện của họ đôi khi có mức độ quan tâm tầm thường, và đặt họ vào một bối cảnh lịch sử quan trọng, bất chấp mọi thứ vẫn chỉ là thứ yếu.
(Many novelists take well-defined, precise characters, whose stories are sometimes of mediocre interest, and place them in an important historical context, which remains secondary in spite of everything.)
Câu trích dẫn này nêu bật một cách tiếp cận văn học phổ biến trong đó các tác giả tạo ra các nhân vật chi tiết, được vẽ đẹp mắt nhưng thường ưu tiên bối cảnh lịch sử hoặc bối cảnh hơn là lời kể của chính các nhân vật. Nó gợi ý rằng, trong nhiều trường hợp, bối cảnh hoặc bối cảnh lịch sử có thể làm lu mờ những câu chuyện cá nhân, có lẽ ngụ ý rằng chỉ riêng các nhân vật thì không đủ sức nặng nếu không có bối cảnh quan trọng hoặc rằng các nhà văn đôi khi sử dụng bối cảnh lịch sử làm bối cảnh hơn là tâm điểm. Nó gợi lên sự suy ngẫm về sự cân bằng giữa sự phát triển của nhân vật và tầm quan trọng của bối cảnh trong cách kể chuyện, cũng như liệu bản chất thực sự của một cuốn tiểu thuyết nằm nhiều hơn ở các nhân vật hay khuôn khổ lịch sử của nó.