Chưa có Quốc hội nào thấy phù hợp để sửa đổi Hiến pháp để giải quyết bất kỳ vấn đề nào liên quan đến hôn nhân. Không cần phải có Sửa đổi Hiến pháp để cấm chế độ đa thê hoặc song thê, cũng như không cần Sửa đổi Hiến pháp để quy định độ tuổi trưởng thành thống nhất để cấm tảo hôn.
(No Congress ever has seen fit to amend the Constitution to address any issue related to marriage. No Constitutional Amendment was needed to ban polygamy or bigamy, nor was a Constitutional Amendment needed to set a uniform age of majority to ban child marriages.)
Trích dẫn này nêu bật cách các vấn đề xã hội nhất định, như luật hôn nhân và độ tuổi trưởng thành, trong lịch sử đã được quản lý thông qua luật pháp thay vì sửa đổi hiến pháp. Nó gợi ý rằng những sửa đổi được dành riêng cho những thay đổi cơ bản hoặc mang tính biến đổi hơn, trong khi các chuẩn mực xã hội thường có thể phát triển thông qua luật pháp và cách giải thích tư pháp. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của khả năng thích ứng trong hệ thống pháp luật và đặt câu hỏi liệu sửa đổi hiến pháp có luôn cần thiết cho tiến bộ xã hội hay không. Việc nhấn mạnh vào hành động lập pháp đối với việc thay đổi hiến pháp phản ánh sự ổn định và phát triển của các giá trị xã hội theo thời gian.