Tất nhiên, tôi không phải là người đi tiên phong trong việc sử dụng thức ăn trong tiểu thuyết: nó đã trở thành một công cụ văn học tiêu chuẩn kể từ Chaucer và Rabelais, những người đã sử dụng thức ăn một cách tuyệt vời như một phép ẩn dụ cho nhục dục.
(Of course I didn't pioneer the use of food in fiction: it has been a standard literary device since Chaucer and Rabelais, who used food wonderfully as a metaphor for sensuality.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh rằng thực phẩm từ lâu đã trở thành một biểu tượng mạnh mẽ trong văn học, không chỉ đóng vai trò là nguồn cung cấp thực phẩm. Các nhà văn như Chaucer và Rabelais đã khéo léo sử dụng đồ ăn để khơi gợi nhục cảm và ham muốn của con người. Nó nhắc nhở chúng ta rằng những yếu tố hàng ngày, như ăn uống và nếm thử, có thể mang sức nặng ẩn dụ phong phú trong cách kể chuyện. Việc nhận ra những truyền thống văn học này sẽ làm phong phú thêm sự hiểu biết của chúng ta về cách các tác giả miêu tả những thú vui và sự phức tạp của con người, kết nối những câu chuyện hiện đại với nhiều thế kỷ lịch sử văn học.