Một điều mà tôi muốn hiểu rõ là ngay cả những sự kiện khủng khiếp nhất cũng có những lời giải thích mà chúng ta có thể hiểu được. Và không phải lúc nào chúng ta cũng thấy thoải mái khi hiểu, bởi vì để hiểu, chúng ta phải thấy chúng ta không quá xa rời những người được đề cập.
(One thing that I would like to get across is that even the most horrible events do have explanations that we can understand. And it's not always comfortable for us to understand, because in order to understand, we have to see how we're not so far away from the people in question.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đồng cảm và thấu hiểu đối với hành động của con người, ngay cả khi đối mặt với những sự kiện kinh hoàng. Thừa nhận rằng chúng ta có thể tìm kiếm lời giải thích không có nghĩa là bào chữa cho những hành động này mà là thừa nhận tính nhân văn chung của chúng ta và sự phức tạp đằng sau hành vi của mọi người. Đối mặt với sự thật khó chịu có thể dẫn đến cái nhìn sâu sắc hơn và có lẽ cuối cùng là giải pháp tốt hơn. Nó thách thức chúng ta đối mặt với những thành kiến và giả định của chính mình, nuôi dưỡng lòng trắc ẩn hơn là sự chia rẽ. Con đường chữa lành thường bắt đầu bằng sự hiểu biết, ngay cả khi sự hiểu biết đó khó khăn hoặc không thoải mái.