Thơ là sáng tác cho hơi thở.
(Poetry is composing for the breath.)
Câu trích dẫn này nắm bắt một cách tuyệt vời bản chất của thơ ca như một loại hình nghệ thuật có mối liên hệ nội tại với chính sinh lực của chúng ta—hơi thở. Nó gợi ý rằng thơ không chỉ đơn thuần là ngôn từ mà còn là nhịp điệu và sức sống của chính cuộc sống. Khi chúng ta đọc hoặc viết thơ, chúng ta đang tham gia vào một hành động hít thở - lấy cảm hứng và thở ra ý nghĩa. Nó nhấn mạnh bản chất hữu cơ, sống động của thơ ca, phản ánh cách nó duy trì và chữa lành chúng ta giống như hơi thở duy trì cơ thể chúng ta. Quan điểm này khuyến khích chúng ta tiếp cận thơ với chánh niệm và nhận thức về mối liên hệ cơ bản của nó với trải nghiệm của con người.