Các nhà khoa học rất coi trọng khả năng ngôn ngữ nói của con người. Nhưng chúng ta cũng có một con đường tương tự trong giao tiếp phi ngôn ngữ, có thể tiết lộ nhiều điều hơn những từ ngữ được lựa chọn cẩn thận của chúng ta và đôi khi mâu thuẫn với chúng.
(Scientists attach great importance to the human capacity for spoken language. But we also have a parallel track of nonverbal communication, which may reveal more than our carefully chosen words, and sometimes be at odds with them.)
Câu trích dẫn này chỉ ra một khía cạnh cơ bản trong giao tiếp của con người vượt ra ngoài lời nói—tín hiệu phi ngôn ngữ. Thật thú vị khi các nhà khoa học nhấn mạnh sức mạnh của ngôn ngữ nói như một công cụ then chốt để truyền đạt ý tưởng và thông tin. Tuy nhiên, câu trích dẫn nhắc nhở chúng ta rằng đây chỉ là một phần của hệ thống liên lạc phức tạp mà con người sử dụng. Giao tiếp phi ngôn ngữ, bao gồm ngôn ngữ cơ thể, nét mặt, giọng nói và thậm chí cả sự im lặng, thường mang những sắc thái và cảm xúc mà từ ngữ có thể không diễn đạt được hoặc thậm chí có thể mâu thuẫn. Tính hai mặt này nhấn mạnh sự phức tạp của sự tương tác giữa con người với nhau, trong đó những gì được nói ra có thể không phản ánh đầy đủ ý nghĩa hoặc cảm giác thực sự của nó. Nó thách thức chúng ta trở thành những người lắng nghe và quan sát chu đáo hơn, hiểu rằng giao tiếp có nhiều tầng lớp. Trong nhiều tình huống—dù là trong các mối quan hệ cá nhân, đàm phán hay thậm chí là những cuộc trò chuyện thông thường—các tín hiệu phi ngôn ngữ thường phản bội những cảm xúc, ý định hoặc sự thật tiềm ẩn mà chỉ lời nói mới có thể che giấu. Chúng ta thường sử dụng ngôn từ một cách cẩn thận, nhằm mục đích truyền tải một hình ảnh hoặc thông điệp cụ thể, nhưng những tín hiệu phi ngôn ngữ không chủ ý của chúng ta có thể kể một câu chuyện rất khác. Đánh giá cao sự phức tạp này sẽ nâng cao sự đồng cảm và có thể cải thiện hiệu quả giữa các cá nhân, vì nó khuyến khích chúng ta nhìn xa hơn bề ngoài và xem xét bối cảnh giao tiếp rộng hơn. Cuối cùng, câu trích dẫn này mời gọi sự suy ngẫm về sự cân bằng quan trọng và đôi khi là sự căng thẳng giữa giao tiếp bằng lời nói và phi ngôn ngữ, đồng thời khuyến khích nhận thức sâu sắc hơn về cách chúng ta thể hiện bản thân và hiểu người khác.