Vấn đề lớn của xã hội hiện đại là chúng ta cảm thấy mình bị tách rời khỏi thiên nhiên. Nhưng nó hoàn toàn ngược lại. Chúng ta có quan hệ với nhau và DNA của chúng ta giống nhau. Và chỉ khi con người hiểu được điều đó thì thiên nhiên mới không còn trở ngại.
(The big problem of our modern society is that we feel that we are separated from the nature. But it's just the opposite. We are interrelated and our DNA is the same. And only when human beings understand that, the nature will not be obstacle.)
Câu nói này của Marina Abramovic nêu bật sự mất kết nối sâu sắc đặc trưng cho phần lớn sự tồn tại của con người đương đại—cảm giác tách biệt khỏi thiên nhiên. Nó đánh vào trọng tâm của một vấn đề nan giải hiện đại: chúng ta nhận thấy mình khác biệt với thế giới tự nhiên, thường tự coi mình là kẻ chinh phục hoặc người kiểm soát hơn là người tham gia. Tư duy này đã dẫn đến suy thoái môi trường và đánh mất sự tôn kính đối với sự liên kết của cuộc sống.
Abramovic nhấn mạnh rằng sự tách biệt được nhận thức này chỉ là ảo ảnh. Cấu trúc sinh học, DNA của chúng ta, về bản chất, gắn kết chúng ta với mọi sinh vật sống khác và với toàn bộ môi trường. Mối quan hệ qua lại này không chỉ đơn thuần là vật chất mà còn mang tính triết học và hiện sinh sâu sắc. Nhận thức được mối liên hệ này sẽ dẫn đến sự thay đổi trong quan điểm - từ việc coi thiên nhiên là kẻ thù hoặc chướng ngại vật sang coi thiên nhiên là một phần không thể thiếu và hỗ trợ trong cuộc sống con người.
Hiểu được sự thống nhất này có ý nghĩa thực tế và đạo đức. Nó có thể thúc đẩy sự tôn trọng nhiều hơn đối với các hệ sinh thái tự nhiên, khuyến khích các hoạt động bền vững và thúc đẩy hạnh phúc toàn diện. Khi con người tiếp thu sự hiểu biết này, họ có thể không còn coi các lực lượng tự nhiên là trở ngại cho sự tiến bộ mà là những thành phần thiết yếu cho sự tồn tại của chính họ, đáng được quan tâm và lưu tâm.
Hơn nữa, ý thức này có thể nuôi dưỡng sự đồng cảm, không chỉ đối với những người khác mà còn đối với tất cả các dạng sống — từ đó nuôi dưỡng ý thức trách nhiệm và khả năng quản lý. Nó thách thức tư duy nhị nguyên ngăn cách con người và thiên nhiên, đồng thời mở ra con đường hướng tới sự hài hòa, bền vững và có lẽ là sự thỏa mãn về mặt tinh thần.
Về bản chất, câu trích dẫn này là lời kêu gọi đánh thức nguồn gốc và vận mệnh chung của chúng ta với thế giới tự nhiên, cầu xin chúng ta xác định lại mối quan hệ của mình với nó trước khi ảo tưởng về sự chia ly dẫn đến việc bị tước quyền công dân và mất mát thêm.