Nhà phê bình là người thích quan điểm lười biếng hơn là thử thách hành động.
(The critic is a man who prefers the indolence of opinion to the trials of action.)
Câu nói này nêu bật sự khác biệt giữa những người phê bình từ xa và những người sẵn sàng trực tiếp đối mặt với thử thách. Các nhà phê bình thường tránh sự khó chịu và nỗ lực cần có trong quá trình sáng tạo hoặc hành động thực tế, thay vào đó họ chọn cách đánh giá hời hợt. Trong khi phê bình có vai trò của nó, việc quá phụ thuộc vào quan điểm có thể cản trở sự phát triển và đổi mới. Tham gia vào hành động đòi hỏi sự kiên cường, can đảm và kiên trì—những phẩm chất mà các nhà phê bình có thể né tránh. Cuối cùng, sự tiến bộ đến từ những người sẵn sàng tham gia tích cực thay vì chỉ quan sát và phán xét.