Chúng ta càng lo lắng, cô lập và thiếu thời gian thì chúng ta càng có nhiều khả năng chuyển sang sử dụng các dịch vụ cá nhân trả phí. Để tài trợ cho những dịch vụ bổ sung này, chúng tôi làm việc nhiều giờ hơn. Điều này làm giảm thời gian dành cho gia đình, bạn bè và hàng xóm; chúng ta ít có khả năng kêu gọi họ giúp đỡ và họ kêu gọi chúng ta giúp đỡ.
(The more anxious, isolated and time-deprived we are, the more likely we are to turn to paid personal services. To finance these extra services, we work longer hours. This leaves less time to spend with family, friends and neighbors; we become less likely to call on them for help, and they on us.)
Câu trích dẫn này nêu bật một chu kỳ tự kéo dài của đời sống cá nhân và xã hội hiện đại có thể ảnh hưởng sâu sắc đến hạnh phúc cá nhân và sự gắn kết cộng đồng. Khi mọi người vật lộn với sự lo lắng, cô đơn và lịch trình bận rộn ngày càng tăng, họ có thể tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài thông qua các dịch vụ trả phí để quản lý gánh nặng hàng ngày của mình, cho dù đó là công việc gia đình, hỗ trợ tinh thần hay đồng hành. Mặc dù các dịch vụ này có thể mang lại sự cứu trợ rất cần thiết nhưng chúng cũng xoay quanh nhu cầu làm việc nhiều giờ hơn để có đủ tiền trang trải. Sự cần thiết này thường dẫn đến việc giảm tương tác cá nhân với những người thân yêu và hàng xóm, làm suy yếu cơ cấu xã hội vốn mang lại sự hỗ trợ và khả năng phục hồi về mặt cảm xúc theo truyền thống.
Sự xói mòn các mối liên kết xã hội trực tiếp có thể làm tăng thêm cảm giác cô lập, tạo ra một nghịch lý khi tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài cho các công việc cá nhân hoặc gia đình vô tình làm sâu sắc thêm sự cô đơn về mặt cảm xúc. Mối quan hệ nhân quả ngược này thúc đẩy một chu kỳ trong đó sự phụ thuộc bên ngoài thay thế các kết nối thực sự của con người, có thể làm trầm trọng thêm cảm giác lo lắng và mất kết nối xã hội theo thời gian. Câu trích dẫn nhắc nhở chúng ta suy nghĩ chín chắn về các giá trị xã hội ưu tiên năng suất và tăng trưởng kinh tế hơn là xây dựng cộng đồng và sức khỏe tâm thần.
Nó cũng đặt ra câu hỏi về việc cuộc sống hiện đại có thể được cơ cấu lại như thế nào để tạo ra lối sống cân bằng hơn—trong đó thời gian dành cho những tương tác trực tiếp, có ý nghĩa được đánh giá cao hơn và các dịch vụ xã hội được tích hợp với hệ thống hỗ trợ cộng đồng. Việc nhận ra những mô hình này có thể truyền cảm hứng cho những nỗ lực thúc đẩy kết nối địa phương mạnh mẽ hơn và phát triển cơ sở hạ tầng xã hội nhằm giảm sự phụ thuộc vào các dịch vụ phải trả phí, từ đó thúc đẩy xã hội lành mạnh hơn, kết nối hơn.
Nhìn chung, câu trích dẫn này là một lời nhắc nhở thuyết phục về tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng các mối quan hệ giữa con người với nhau và xem xét lại cách thức điều chỉnh công việc, công nghệ và các chính sách xã hội để cải thiện phúc lợi tập thể của chúng ta.