Những cộng đồng Kitô giáo lâu đời nhất trên thế giới đã bị đuổi khỏi nhà và gần như tuyệt chủng ở Trung Đông.
(The world's oldest Christian populations have been driven from their homes and have become nearly extinct in the Middle East.)
Câu trích dẫn nêu bật một cách sâu sắc tình trạng thảm khốc mà các cộng đồng Kitô giáo cổ xưa ở Trung Đông phải đối mặt. Trong nhiều thế kỷ, những quần thể này là một phần không thể thiếu trong kết cấu văn hóa và tôn giáo của khu vực, góp phần tạo nên bức tranh khảm đa dạng của khu vực. Tuy nhiên, những thập kỷ gần đây đã chứng kiến sự suy giảm đáng lo ngại do xung đột, biến động chính trị và đàn áp. Nhiều cộng đồng trong số này, thường là các nhóm thiểu số, nhận thấy mình ngày càng dễ bị tổn thương, bị đuổi khỏi quê hương do bạo lực hoặc phải di dời và phải đối mặt với sự xóa bỏ như những cộng đồng hữu hình. Hiện tượng này không chỉ ảnh hưởng đến thành phần nhân khẩu học mà còn dẫn đến sự mất đi di sản văn hóa, lịch sử và tôn giáo vô giá mà các quần thể này thể hiện. Sự biến mất của những cộng đồng này không chỉ biểu thị một sự thay đổi về nhân khẩu học; nó phản ánh sự bất ổn rộng hơn trong khu vực và sự coi thường quyền và sự an toàn của các nhóm tôn giáo thiểu số. Từ góc độ văn hóa, sự mất mát làm giảm đi sự phong phú và đa dạng vốn là đặc trưng lịch sử của Trung Đông. Nó cũng làm dấy lên mối lo ngại sâu sắc về sự khoan dung tôn giáo và việc bảo tồn các truyền thống cổ xưa. Hoàn cảnh khó khăn của các cộng đồng Kitô giáo cổ xưa này là một lời nhắc nhở rõ ràng về tình trạng mong manh của việc chung sống tôn giáo ở các khu vực xung đột và nêu bật nhu cầu cấp thiết về các nỗ lực quốc tế nhằm bảo vệ quyền của thiểu số và thúc đẩy hòa bình. Việc bảo tồn những quần thể này và di sản mà chúng mang theo là rất quan trọng không chỉ đối với con cháu của chúng mà còn đối với di sản toàn cầu về sự đa dạng văn hóa của nhân loại. Việc đảm bảo sự an toàn và nhân phẩm của họ phải vẫn là ưu tiên hàng đầu của một cộng đồng quốc tế công bằng và nhân ái.