Không có chuyện đóng vai người khác. Mỗi diễn viên đảm nhận một nhân vật và biến nó thành của riêng mình khi thể hiện nó trên màn ảnh.
(There is no such thing as playing someone else's character. Every actor takes a character and makes it his/her own while enacting it on screen.)
Câu trích dẫn này nắm bắt một cách tuyệt vời bản chất của việc diễn xuất như một hình thức diễn giải cá nhân và quyền sở hữu nghệ thuật. Khi diễn viên bước vào vai diễn, họ không chỉ đọc lời thoại hay bắt chước cử chỉ; họ mang những trải nghiệm, cảm xúc và sự hiểu biết của riêng mình vào nhân vật, biến nó thành một thứ gì đó độc đáo của riêng họ. Dấu ấn cá nhân này nâng tầm màn trình diễn từ một mô tả đơn thuần thành một miêu tả hấp dẫn gây được tiếng vang với khán giả. Diễn xuất thường được coi là một nghệ thuật hợp tác, nhưng cốt lõi của nó, nó đòi hỏi sự nội tâm sâu sắc của nhân vật, điều này mời gọi tính cách, những điều thích, những điều không thích và những ảnh hưởng tiềm thức của diễn viên để hình thành nên vai diễn của họ. Kết quả là một màn trình diễn năng động và chân thực, nắm bắt được sự phức tạp trong bản chất con người, trái ngược với sự bắt chước tĩnh tại hoặc hời hợt. Điều này cũng nêu bật trách nhiệm và quyền tự do sáng tạo của diễn viên — cho dù kịch bản hay nhân vật được viết hay đến đâu thì cuối cùng chính cách diễn giải của họ mới khiến một cảnh quay trở nên đáng nhớ. Quá trình biến nhân vật thành của riêng mình bao gồm sự đồng cảm, nghiên cứu và sự tổn thương về mặt cảm xúc, điều này thường dẫn đến diễn xuất chân thực và có tác động hơn. Mối liên hệ của khán giả với buổi biểu diễn phần lớn bắt nguồn từ khả năng cá nhân hóa vai diễn của diễn viên, khiến nó trở nên dễ hiểu và sống động. Quan điểm này khuyến khích các diễn viên tiếp cận từng vai diễn với sự cống hiến và sáng tạo, hiểu rằng sự hiện diện cá nhân của họ cuối cùng là yếu tố đưa nhân vật trở nên sống động trên màn ảnh.