Ngày nay chúng ta biết rằng Thế chiến II bắt đầu không phải vào năm 1939 hay 1941 mà vào những năm 1920 và 1930 khi những người lẽ ra phải biết rõ hơn đã tự thuyết phục mình rằng họ không phải là người canh giữ anh em mình.
(Today we know that World War II began not in 1939 or 1941 but in the 1920's and 1930's when those who should have known better persuaded themselves that they were not their brother's keeper.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh ý tưởng rằng nguồn gốc của các cuộc xung đột lớn như Thế chiến thứ hai không thể chỉ xác định chính xác vào những năm bùng nổ chính thức mà bắt nguồn từ những thất bại về chính trị, xã hội và đạo đức trước đó trong những năm 1920 và 1930. Nó gợi ý rằng những hành động hoặc không hành động của các cá nhân và chính phủ trong giai đoạn này – những lựa chọn được thúc đẩy bởi lợi ích cá nhân, sự tự mãn hoặc những ưu tiên sai lầm – đã góp phần đáng kể vào các điều kiện khiến xung đột toàn cầu không thể tránh khỏi. Suy ngẫm về điều này, chúng ta thấy rõ rằng các bài học lịch sử thường nằm ở việc nhận ra tầm quan trọng của những dấu hiệu cảnh báo bị bỏ qua và những trách nhiệm đạo đức. Cụm từ 'không phải là người giữ anh em của họ' ám chỉ sự thiếu đồng cảm và trách nhiệm giải trình, ngụ ý rằng những người nắm quyền có thể đã phớt lờ hoặc hạ thấp tầm quan trọng của trách nhiệm tập thể đối với hạnh phúc của người khác. Đối với xã hội đương đại, lời nhắc nhở này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự cảnh giác, đạo đức trong sáng và các biện pháp chủ động để ngăn chặn xung đột. Nó gợi ý rằng việc bỏ bê hoặc hợp lý hóa trong thời kỳ khủng hoảng có thể gieo mầm mống cho những thảm họa trong tương lai. Câu trích dẫn thách thức chúng ta thừa nhận rằng bi kịch của chiến tranh không chỉ đơn thuần là về những trận chiến mà còn về những thất bại về mặt đạo đức đã cho phép những xung đột như vậy phát triển. Nhận thức được những bài học này là rất quan trọng trong việc đảm bảo rằng các quốc gia và cá nhân hiện đại đều đề cao nghĩa vụ của mình đối với cộng đồng và nhân loại, cố gắng ngăn chặn lịch sử lặp lại thông qua việc thờ ơ hoặc thờ ơ với các trách nhiệm đạo đức.