Khi tàn dư của sự áp bức và sợ hãi ngày càng chồng chất, khi các tiền lệ lịch sử về chính sách và phân biệt đối xử lặp đi lặp lại, thì chính hành động thức tỉnh trước một thế giới đồng lõa với nỗi đau khổ của bạn có thể giống như một nhiệm vụ phi thường. Nhưng người da đen cũng là con người, giống như bao người khác.
(When the residue of oppression and fear are compounded over time, when the historical precedents of policing and discrimination manifest themselves over and over again, the very act of waking up to a world complicit in your distress can feel like a herculean task. But black people are human beings, just like everyone else.)
Câu trích dẫn này nêu bật di sản lâu dài của sự áp bức có hệ thống và những tổn thất tinh thần mà nó gây ra đối với các cộng đồng bị gạt ra ngoài lề xã hội. Nó nhấn mạnh tính nhất quán của sự phân biệt đối xử được củng cố bởi các thực tiễn lịch sử, khiến nhận thức và hoạt động dường như trở nên áp đảo. Tuy nhiên, về cốt lõi, nó khẳng định tính nhân văn cơ bản của người da đen, kêu gọi sự công nhận, sự đồng cảm và công lý. Nó nhắc nhở chúng ta rằng bất chấp những thất bại của xã hội, phẩm giá và giá trị của mỗi người vẫn không thay đổi, thúc đẩy nỗ lực tập thể hướng tới sự công bằng.