Thành thật mà nói, tôi muốn thấy chính phủ hoàn toàn thoát khỏi chiến tranh và giao toàn bộ lĩnh vực này cho khu vực tư nhân.
(Frankly I'd like to see the government get out of war altogether and leave the whole field to private industry.)
Câu trích dẫn này nêu lên một góc nhìn đầy khiêu khích về sự giao thoa giữa xung đột chính phủ, công nghiệp và quân sự. Việc diễn giả bày tỏ mong muốn thấy chính phủ rút khỏi các nỗ lực thời chiến và giao toàn bộ lĩnh vực chiến tranh cho doanh nghiệp tư nhân gợi ý một sự phê phán phức tạp về cách thức tiến hành và tài trợ cho các cuộc chiến tranh. Trong lịch sử, ngành công nghiệp quân sự thường gắn liền với các nhà hoạch định chính sách của chính phủ, dẫn đến mối lo ngại về xung đột lợi ích, động cơ chiến tranh và ảnh hưởng của động cơ lợi nhuận. Một mặt, chiến tranh tư nhân hóa có khả năng dẫn đến các giải pháp đổi mới, hiệu quả và theo định hướng thị trường hơn, giảm bớt sự chậm trễ quan liêu và tạo cảm hứng cạnh tranh có thể mang lại công nghệ và chiến lược tốt hơn. Ngược lại, nó đặt ra những quan ngại nghiêm trọng về mặt đạo đức và thực tiễn về trách nhiệm giải trình, nhân quyền và khả năng xung đột trở nên mang tính lợi nhuận hơn là do lợi ích quốc gia hoặc các mệnh lệnh đạo đức thúc đẩy. Sự thay đổi như vậy cũng có thể làm phức tạp thêm quan hệ quốc tế, vì các công ty quân sự tư nhân có thể ưu tiên lợi nhuận hơn địa chính trị, gây bất ổn hoặc leo thang. Hơn nữa, khái niệm này nhấn mạnh sự nghi ngờ rằng nhà nước có ảnh hưởng lớn hoặc được hưởng lợi từ xung đột quân sự, đặt ra câu hỏi về nghĩa vụ đạo đức của chính phủ trong thời chiến. Cuối cùng, trích dẫn đề cập đến các cuộc tranh luận gay gắt về vai trò của khu vực công và khu vực tư nhân trong các vấn đề an ninh quốc gia, đạo đức lợi nhuận trong chiến tranh và những hậu quả tiềm ẩn của việc chuyển giao quyền lực to lớn như vậy cho các thực thể tư nhân.
---Joseph Heller---