Tôi nhận ra rằng cách duy nhất tôi có thể kiểm soát nỗi buồn này là không nghĩ đến nó nữa, điều này cũng đau đớn gần như chính sự mất mát vậy.
(I found that the only way I could control this sorrow was not to think of {it} at all, which was almost as painful as the loss itself.)
Câu trích dẫn phản ánh cảm giác đau buồn sâu sắc gắn liền với sự mất mát, cho thấy rằng phương pháp đối phó của người nói là cố gắng kìm nén suy nghĩ và cảm xúc của mình. Sự né tránh này làm nổi bật sự đấu tranh giữa việc muốn nhớ lại và nỗi đau mà những ký ức đó mang lại. Nó minh họa sự phức tạp của nỗi đau buồn, trong đó việc cố gắng kiểm soát cảm xúc của một người có thể dẫn đến một cuộc chiến nội tâm khó khăn như việc đối mặt với sự thật về sự mất mát.
Trong "Người đẹp: Kể lại câu chuyện về Người đẹp và Quái vật", Robin McKinley khám phá các chủ đề về tình yêu, sự mất mát và khả năng phục hồi cảm xúc. Cuộc hành trình của nhân vật chính cho thấy việc đối mặt với nỗi buồn đôi khi có thể khiến người ta cảm thấy không thể chịu đựng được, khiến các cá nhân phải lựa chọn sự phân tâm hoặc phủ nhận. Câu nói sâu sắc này nắm bắt được bản chất dễ bị tổn thương của con người khi đối mặt với nỗi đau và khoảng thời gian mà một người có thể phải làm để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau.