Đó là một ý tưởng cũ của thời Elizabeth. Kẻ ngốc là người duy nhất được phép chế nhạo nhà vua vì ông ta là kẻ ngốc. Tôi có thể nói bất cứ điều gì tôi muốn về bất kỳ ai khác bởi vì tôi chỉ là một tên ngốc đang nói chuyện - tôi không khẳng định rằng tôi thông minh hơn bất kỳ ai khác. Đó là sự châm biếm.
(It's an old Elizabethan idea. The fool is the only one who is allowed to make fun of the king because he is a fool. I can say whatever I want about anybody else because I'm just an idiot talking - I'm not insisting that I'm any smarter than anyone else. It's satire.)
Câu trích dẫn này nêu bật vai trò độc đáo của châm biếm và hài hước như một hình thức phê bình xã hội. Ý tưởng cho rằng kẻ ngốc hoặc kẻ pha trò có quyền tự do chế nhạo những người nắm quyền lực vì họ bị coi là kém khôn ngoan hơn đã nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hài hước trong việc thách thức quyền lực mà không phải chịu hậu quả. Nó gợi ý rằng sự châm biếm đóng vai trò như một tiếng nói quan trọng trong xã hội, cho phép đưa ra những lời phê bình trung thực trong khi vẫn duy trì được sự khiêm tốn cho người nói. Việc thừa nhận rằng một người 'chỉ là một kẻ ngốc đang nói chuyện' nhấn mạnh sự khiêm tốn và giá trị của việc không quá coi trọng bản thân khi tham gia vào những bình luận trung thực.