Đừng trách móc hay khen ngợi chính mình.
(Neither blame nor praise yourself.)
Câu trích dẫn này khuyến khích một quan điểm cân bằng đối với bản thân, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì sự bình tĩnh trong cảm xúc bất kể hoàn cảnh nào. Trong một thế giới mà các cá nhân thường nhanh chóng đổ lỗi khi có sai sót hoặc khen ngợi khi họ thành công, cách tiếp cận này ủng hộ quan điểm trung lập - chấp nhận bản thân mà không phán xét quá mức. Tư duy như vậy thúc đẩy sự tự nhận thức và khiêm tốn, cho phép chúng ta suy ngẫm về hành động của mình một cách khách quan mà không trở nên quá tự phê bình hoặc tự mãn.
Bằng cách kiềm chế đổ lỗi, chúng ta tránh được cái bẫy của cảm giác tội lỗi hoặc phòng thủ, điều có thể cản trở sự phát triển và học tập. Ngược lại, việc chống lại những lời khen ngợi không chính đáng giúp chúng ta giữ vững lập trường, ngăn ngừa sự kiêu ngạo hoặc tự mãn. Lập trường cân bằng này thúc đẩy khả năng phục hồi cảm xúc, khi chúng ta học cách điều hướng những thành công và thất bại bằng sự bình tĩnh.
Về mặt thực tế, lời khuyên này nhắc nhở chúng ta rằng việc tự phê bình gay gắt hay tự khen ngợi một cách không chính đáng đều không mang lại hiệu quả. Thay vào đó, việc áp dụng tư duy thực sự hiểu bản thân và cải tiến liên tục chính là chìa khóa. Nó khuyến khích chúng ta tập trung vào hành động và hoàn cảnh thay vì tập trung vào phán xét cá nhân, từ đó nuôi dưỡng thái độ lành mạnh hơn, mang tính xây dựng hơn đối với bản thân và người khác.
Về lâu dài, việc áp dụng nguyên tắc này có thể dẫn đến sự phát triển cá nhân lớn hơn, khi chúng ta học hỏi từ kinh nghiệm của mình mà không bị bóp méo bởi việc đổ lỗi quá mức hoặc khen ngợi không đúng chỗ. Nó nuôi dưỡng sự khiêm tốn và lòng trắc ẩn, những phẩm chất cần thiết cho một cuộc sống mãn nguyện và kiên cường. Cuối cùng, thông điệp là hãy chấp nhận bản thân một cách thực tế và đầy lòng nhân ái, cho phép chúng ta tiến về phía trước một cách rõ ràng và có mục đích.