Các cuộc trưng cầu dân ý được thiết kế để lách chính quyền nghị viện và người dân chỉ yêu cầu trưng cầu dân ý khi họ nghĩ rằng họ không thể giành được đa số trong quốc hội. Mussolini là người thực hiện trưng cầu dân ý xuất sắc nhất.
(Referendums are designed to get around parliamentary government, and people only demand referendums when they think they can't get a majority in parliament. Mussolini was the most brilliant practitioner of referendums.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh việc sử dụng chiến lược trưng cầu dân ý như một công cụ để vượt qua các quy trình nghị viện truyền thống. Nó nhấn mạnh quan điểm thận trọng rằng các cuộc trưng cầu dân ý có thể bị thao túng hoặc lợi dụng để củng cố quyền lực, như được minh chứng bằng việc thực hiện Mussolini. Trong khi trưng cầu dân ý có thể thúc đẩy dân chủ trực tiếp, chúng cũng có nguy cơ trở thành công cụ kiểm soát độc tài nếu bị lạm dụng. Câu trích dẫn gợi lên sự suy ngẫm về tầm quan trọng của sự cân bằng và cảnh giác trong các hệ thống dân chủ nhằm ngăn chặn các quyết định của đa số làm xói mòn các thể chế và quyền tự do.