Câu chuyện đầu tiên tôi viết có tên là "Những ngày" và tôi có rất ít tình cảm với nó.
(The first story I wrote was called 'Days,' and I have very little affection for it.)
Câu trích dẫn này phản ánh ấn tượng chung của các nhà văn: các tác phẩm ban đầu thường có cảm giác thô thiển hoặc chưa hoàn thiện, và những người sáng tạo ra chúng có xu hướng nhìn chúng với cảm giác vừa xấu hổ vừa tách biệt. Nó nêu bật các kỹ năng và sự tự tin của chúng ta phát triển theo thời gian như thế nào, khiến chúng ta ít gắn bó hơn với những nỗ lực ban đầu. Nhận ra điều này có thể mang lại sự giải phóng, khuyến khích chúng ta tiếp tục sáng tạo mà không đắm chìm trong những điều không hoàn hảo trong quá khứ.