Những căn bệnh nan y là những căn bệnh tưởng tượng
(The incurable ills are the imaginary ills)
Câu nói này của Marie von Ebner-Eschenbach gợi lên sự suy ngẫm sâu sắc về bản chất của đau khổ và nhận thức của con người về phiền não. Nó gợi ý rằng những căn bệnh dai dẳng và khó chữa nhất không nhất thiết là những căn bệnh làm khổ cơ thể hay tâm trí một cách cụ thể, mà là những căn bệnh tồn tại trong trí tưởng tượng - những nỗi sợ hãi, lo lắng và lo lắng không có nguồn gốc hữu hình nhưng gây ra đau khổ thực sự. Quan điểm này phù hợp với sự hiểu biết rằng các cuộc đấu tranh về tâm lý và cảm xúc thường xuất phát từ những kịch bản tưởng tượng hoặc nỗi sợ hãi làm tăng thêm cảm giác bất lực mà những người mắc bệnh mãn tính phải trải qua.
Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc về câu nói này là sự khuyến khích tinh tế của nó để phân biệt giữa những vấn đề hữu hình và những vấn đề chúng ta tạo ra trong tâm trí. Những căn bệnh tưởng tượng có thể là những nỗi sợ hãi phi lý, những quan niệm định sẵn về sự thất bại hoặc bị từ chối, hoặc sự đoán trước về những đau khổ chưa xảy ra và có thể không bao giờ xảy ra. Khả năng hình dung những tình huống xấu nhất của tâm trí có thể khiến các cá nhân tê liệt và làm sâu sắc thêm cảm giác tuyệt vọng tiềm ẩn, đôi khi còn đau đớn hơn cả những căn bệnh thể xác. Việc coi những phiền não tưởng tượng này là "không thể chữa khỏi" làm nổi bật tính kiên trì của chúng: trong khi các biện pháp can thiệp y tế thường có thể làm giảm bớt bệnh tật về thể chất, thì việc giải quyết những căn bệnh tưởng tượng đòi hỏi một sự thay đổi trong nhận thức và tự nhận thức, những quá trình có thể phức tạp, chậm chạp và liên tục.
Hơn nữa, câu trích dẫn này kêu gọi sự đồng cảm với những người gặp vấn đề về sức khỏe tâm thần hoặc những cuộc đấu tranh nội tâm, những điều này có thể không thể hiện ra bên ngoài nhưng có thể gây ra sự tàn phá sâu sắc. Nó báo trước thách thức trong việc giải quyết những căn bệnh khó chẩn đoán và điều trị hơn, nhắc nhở chúng ta rằng nỗi đau tột cùng của con người bao gồm cả cơ thể và tâm trí do trí tưởng tượng tạo ra.
Quan điểm này cũng khuyến khích cách tiếp cận có chánh niệm đối với những lo lắng của chính chúng ta. Bằng cách xác định những căn bệnh tưởng tượng là nguồn gốc của đau khổ không thể chữa khỏi, chúng ta được thúc đẩy trau dồi khả năng phục hồi cảm xúc và thói quen nhận thức lành mạnh hơn. Các kỹ thuật như chánh niệm, liệu pháp nhận thức-hành vi hoặc chấp nhận triết học có thể giúp giảm bớt sự kiểm soát của những căn bệnh tưởng tượng này, ngay cả khi việc loại bỏ hoàn toàn chúng vẫn còn khó khăn.
Cuối cùng, câu trích dẫn này là một quan sát sâu sắc về sức mạnh của tâm trí con người—làm thế nào nó có thể vừa gây tổn hại vừa nắm giữ chìa khóa chữa lành. Nó thách thức chúng ta suy ngẫm về những câu chuyện và nỗi sợ hãi bên trong của chính mình, thúc giục sự hiểu biết đầy cảm thông và sắc thái về những cuộc đấu tranh vô hình mà con người phải chịu đựng.