Sự mù mờ của một nhà văn nói chung tỷ lệ thuận với sự bất lực của anh ta.
(The obscurity of a writer is generally in proportion to his incapacity.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh một sự thật sâu sắc nhưng thẳng thắn về nghề viết lách. Thông thường, những nhà văn gặp khó khăn trong việc truyền đạt suy nghĩ của mình một cách rõ ràng có xu hướng ẩn mình sau ngôn ngữ phức tạp, những tài liệu tham khảo khó hiểu hoặc những cấu trúc phức tạp. Sự tối nghĩa như vậy có thể là dấu hiệu cho thấy khả năng nắm bắt chủ đề hoặc khả năng diễn đạt chủ đề của người viết bị hạn chế, khiến họ che giấu những khuyết điểm của mình bằng sự dài dòng hoặc phức tạp. Ngược lại, những nhà văn thực sự có kỹ năng thường truyền đạt ý tưởng của họ một cách rõ ràng và chính xác, khiến tác phẩm của họ trở nên dễ tiếp cận và hấp dẫn. Quan sát này cho thấy rằng thước đo năng lực của một nhà văn thường có thể được đánh giá bằng tính minh bạch trong bài viết của họ: văn xuôi càng thẳng thắn và sáng suốt thì tác giả càng tự tin và có năng lực hơn. Ngược lại, sự mù mờ có thể là lời xin lỗi vì sự thiếu hiểu biết hoặc thiếu khả năng làm chủ. Hơn nữa, nguyên tắc này còn vượt ra ngoài phạm vi cá nhân nhà văn; nó nêu bật một bài học rộng hơn trong mọi hình thức giao tiếp: sự rõ ràng tương đương với sức mạnh. Mọi người có thể thường nhầm lẫn sự phức tạp với trí thông minh, nhưng nghệ thuật viết hay bao gồm việc loại bỏ những từ không cần thiết để bộc lộ những ý tưởng cốt lõi. Người viết nên cố gắng đạt được sự đơn giản không phải vì sự dễ dàng hời hợt mà để thúc đẩy sự hiểu biết thực sự giữa khán giả của họ. Nhận thức được mối quan hệ giữa sự rõ ràng và năng lực khuyến khích người viết liên tục trau dồi kỹ năng của họ, tránh sự cám dỗ của sự mơ hồ và ưu tiên giao tiếp hiệu quả. Cuối cùng, câu trích dẫn mời gọi sự suy ngẫm về tầm quan trọng của sự khiêm tốn và khả năng làm chủ - nhấn mạnh rằng dấu hiệu thực sự của tài năng là khả năng biến những ý tưởng phức tạp trở nên dễ hiểu mà không bị bóp méo hay tô điểm.