Chẳng có gì phải làm về nó cả, Chẳng có gì để làm về bất cứ điều gì.
(There is nothing at all to be done about it, There is nothing to do about anything.)
Câu trích dẫn này của T. S. Eliot ghi lại cảm giác sâu sắc về sự vô ích và cam chịu hiện sinh, một chủ đề thường được khám phá trong văn học hiện đại. Nó gợi ý một quan điểm trong đó hành động hoặc sự can thiệp dường như vô nghĩa, có lẽ phản ánh sự đầu hàng nội tâm trước bản chất bất biến của những thực tế nhất định. Khẳng định lặp đi lặp lại nhấn mạnh sự thiếu kiểm soát hoặc ảnh hưởng mà một người có thể sử dụng trong hoàn cảnh, gợi lên cảm giác bất lực hoặc chấp nhận.
Tuy nhiên, ở một mức độ sâu hơn, tuyên bố rõ ràng này mời gọi sự suy ngẫm về thân phận con người và những phản ứng của chúng ta đối với nó. Nó thách thức người đọc đối mặt với những giới hạn của quyền tự chủ và đặt câu hỏi liệu sự phấn đấu không ngừng nghỉ có luôn hợp lý hay hiệu quả hay không. Có thể có những khoảnh khắc trong cuộc sống mà cách tốt nhất là thừa nhận những điều không thể thay đổi và chấp nhận một hình thức hòa bình hơn là phản kháng.
Hơn nữa, nó lặp lại quan niệm của chủ nghĩa hiện sinh rằng ý nghĩa không cố hữu trong hành động hoặc thế giới bên ngoài mà phải được cá nhân xây dựng bất chấp sự vô lý hoặc quán tính rõ ràng. Mặc dù câu trích dẫn có vẻ ảm đạm nhưng nó cũng chỉ ra một quyền tự do hiện sinh vốn có khi hiểu những giới hạn này — quyền tự do lựa chọn sự tĩnh lặng hoặc chấp nhận.
Nhìn chung, đoạn văn này tạo ra tiếng vang như một bài suy ngẫm sâu sắc về quán tính, sự chấp nhận và bối cảnh cảm xúc về sự bất lực của con người, khuyến khích chúng ta tạm dừng và nhận ra ranh giới ảnh hưởng của mình trong một thế giới phức tạp, thường thờ ơ.