Chúng tôi cởi quần áo đàn ông và phụ nữ, chúng tôi không mặc quần áo cho họ nữa.
(We undress men and women, we don't dress them any more.)
Câu trích dẫn này gợi ý một sự thay đổi trong các chuẩn mực xã hội hoặc văn hóa, trong đó sự nhấn mạnh đã chuyển từ hình thức bên ngoài sang hình thức thể hiện bản thân hời hợt hoặc bộc lộ hơn. Nó gợi ý về một nghịch lý khi việc tiết lộ bản thân một cách công khai sẽ trở thành một hình thức 'cởi quần áo' hoặc phơi bày danh tính cá nhân, có lẽ ít về trang phục mà thiên về tính xác thực hoặc tính dễ bị tổn thương trong thời hiện đại. Tuyên bố kêu gọi sự suy ngẫm về cách các tiêu chuẩn xã hội về sự khiêm tốn và trình bày phát triển, dẫn đến một bối cảnh mà sự thật hoặc sự cởi mở bên trong có thể rõ ràng hơn nhưng đồng thời cũng lộ rõ hơn bao giờ hết.