Khi tôi bắt đầu viết, tôi đã có một số quan niệm lý tưởng về bố tôi với tư cách là một nhà văn. Nhưng càng ngày tôi càng ít có sự cạnh tranh văn học với anh ấy. Tôi chắc chắn không cảm thấy mình cần sự chấp thuận của anh ấy, mặc dù có lẽ đó là vì tôi tự tin rằng mình đã có được nó.
(When I started writing, I did have some idealised notion of my dad as a writer. But I have less and less of a literary rivalry with him as I've gone on. I certainly don't feel I need his approval, although maybe that's because I'm confident that I've got it.)
Câu trích dẫn này mang đến cái nhìn sâu sắc về nhận thức ngày càng phát triển của một nhà văn về người cha và bản sắc sáng tạo của chính họ. Ngay từ đầu, có một cái nhìn lãng mạn hóa về người cha như một nhà văn tinh túy, thể hiện những tiêu chuẩn lý tưởng và có lẽ đặt ra một chuẩn mực mà ban đầu người nói cảm thấy cần phải đáp ứng hoặc vượt qua. Khi cuộc hành trình của người nói tiến triển, khái niệm về sự ganh đua giảm dần, cho thấy sự trưởng thành trong mối quan hệ và nhận thức về bản thân của họ. Việc thừa nhận rằng sự chấp thuận từ bên ngoài không còn cần thiết nữa biểu thị sự tự tin và độc lập ngày càng sâu sắc trong nghề của họ. Nó minh họa một vòng cung phát triển chung trong việc theo đuổi nghệ thuật, trong đó sự ngưỡng mộ ban đầu có thể nhường chỗ cho ý thức xác thực hơn, tự xác định về mục đích. Gợi ý rằng sự tự tin này có thể xuất phát từ niềm tin rằng họ đã nhận được sự chấp thuận của cha mình sẽ bổ sung thêm sắc thái, gợi ý sự hòa giải giữa danh tính và kỳ vọng. Sự phản ánh theo từng lớp này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xác nhận nội bộ so với xác nhận bên ngoài và nêu bật mức độ phát triển cá nhân thường liên quan đến việc đánh giá lại và vượt qua những khát vọng hoặc so sánh ban đầu. Nhìn chung, nó nhấn mạnh rằng hành trình viết lách — hoặc bất kỳ nghệ thuật nào — đòi hỏi phải hiểu rõ bản thân ngoài những kỳ vọng của gia đình hoặc xã hội, nuôi dưỡng sự tự tin thực sự bắt nguồn từ sự tự nhận thức và giá trị nội tại.