Chủ nghĩa nghiệp dư là hình thức phân biệt đối xử mạnh mẽ nhất trong thể thao. Bởi vì nó phân biệt đối xử với những người kém may mắn, nó phân biệt đối xử với người nghèo. Nếu chúng ta muốn thể thao quay trở lại với những người giàu có, hãy biến nó trở lại thành nghiệp dư.
(Amateurism is the strongest form of discrimination in sports. Because it discriminates against the underprivileged, it discriminates against the poor. If we want sports to go back to the wealthy, let's make it amateur again.)
Câu trích dẫn này thách thức quan niệm thường thấy về chủ nghĩa nghiệp dư trong thể thao, phơi bày những tác động xã hội thường bị bỏ qua của nó. Chủ nghĩa nghiệp dư thường được đề cao như một cách để duy trì sự công bằng và liêm chính, nhưng trên thực tế, nó có thể trở thành rào cản đối với những người có khả năng tài chính và đặc quyền xã hội. Bằng cách yêu cầu các vận động viên tránh các cơ hội được trả lương, chủ nghĩa nghiệp dư đã vô tình loại bỏ những cá nhân tài năng, những người thiếu nguồn lực để tham gia mà không được hỗ trợ tài chính. Về cơ bản, nó kéo dài sự bất bình đẳng, tạo điều kiện thuận lợi cho các vận động viên và tổ chức giàu có hơn, đồng thời củng cố sự chia rẽ xã hội. Tuyên bố gợi ý một cách khiêu khích rằng nếu chúng ta mong muốn một môi trường thể thao được thống trị bởi những người giàu có, việc nhấn mạnh lại chủ nghĩa nghiệp dư sẽ đạt được mục tiêu đó. Quan điểm này mời gọi chúng ta suy ngẫm về việc thể thao, vốn được coi là nền tảng phổ quát cho tài năng và sự kiên trì, có thể bị phân tầng một cách bất công theo tình trạng kinh tế như thế nào. Nhận thức được vai trò của các rào cản tài chính là rất quan trọng trong việc thúc đẩy một nền văn hóa thể thao hòa nhập, coi trọng giá trị hơn khả năng tài chính. Cuối cùng, câu trích dẫn kêu gọi chúng ta xem xét lại các giá trị của mình xung quanh chủ nghĩa nghiệp dư, thúc đẩy một hệ thống dân chủ hóa quyền tiếp cận và công nhận thể thao là một quyền phổ quát của con người chứ không phải là một đặc quyền dành riêng cho những người giàu có.