Tiểu thuyết tội phạm có phần mở đầu, phần giữa và phần kết thúc rõ ràng: một bí ẩn, cuộc điều tra và cách giải quyết nó. Người đọc mong đợi các sự kiện diễn ra một cách hợp lý và hiệu quả, và những kỳ vọng này buộc người viết phải dành nhiều thời gian để nghiên cứu cấu trúc vĩ mô hơn là tô điểm cho từng câu riêng lẻ.
(Crime novels have a clear beginning, middle, and end: a mystery, its investigation, and its resolution. The reader expects events to play out logically and efficiently, and these expectations force the writer to spend a good deal of time working on macrostructure rather than prettifying individual sentences.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của cấu trúc và diễn biến hợp lý trong tiểu thuyết tội phạm. Nó nêu bật những kỳ vọng của độc giả về một câu chuyện mạch lạc và hiệu quả buộc người viết phải tập trung vào bức tranh lớn hơn—sự phát triển và nhịp độ cốt truyện—hơn là ngôn ngữ trang trí hoặc sự tô điểm theo phong cách. Sự cân bằng này đảm bảo câu chuyện vẫn hấp dẫn, rõ ràng và thỏa mãn, chứng tỏ rằng cách kể chuyện hay thường ưu tiên sự rõ ràng và mạch logic hơn là cách diễn đạt hoa mỹ. Những hiểu biết sâu sắc như vậy rất có giá trị đối với bất kỳ nhà văn nào muốn tạo ra những câu chuyện hấp dẫn trong khuôn khổ các quy ước về thể loại.