Thù hận là sai trái và không có chỗ trong chính phủ hay chính trị.
(Hatred is wrong and has no place in government or politics.)
Ý tưởng cho rằng hận thù nên được loại trừ khỏi lĩnh vực chính phủ và chính trị cộng hưởng mạnh mẽ với các nguyên tắc cơ bản của quản trị đạo đức. Chính trị thường được coi là chiến trường của các ý thức hệ và lợi ích, nhưng động cơ cơ bản phải luôn là việc theo đuổi lợi ích chung hơn là nuôi dưỡng sự thù địch. Khi sự thù hận được đưa vào diễn ngôn chính trị, nó sẽ làm mất nhân tính của các đối thủ, gây chia rẽ và làm xói mòn niềm tin trong xã hội. Nó có thể dẫn đến điều mà Machiavelli có thể cảnh báo là một chu kỳ hủy diệt, trong đó sự thù địch sinh ra bạo lực, và sau đó bạo lực sinh ra nhiều hận thù hơn, cuối cùng làm mất ổn định các thể chế và gây tổn hại cho người dân.
Trong các xã hội dân chủ, quyền lực cần được sử dụng một cách liêm chính và các chính sách cần được định hình thông qua đối thoại mang tính xây dựng, sự đồng cảm và hiểu biết. Sân hận ngăn cản tiến trình này; nó làm mờ đi ranh giới giữa tranh luận có nguyên tắc và công kích cá nhân. Các nhà lãnh đạo cũng như người dân phải thừa nhận rằng việc nuôi dưỡng tình yêu và sự hiểu biết có thể thu hẹp sự chia rẽ, dẫn đến những giải pháp bền vững hơn và sự gắn kết xã hội. Khi xung đột chính trị dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau thay vì hận thù, việc quản lý sẽ trở nên minh bạch, có trách nhiệm và hiệu quả hơn.
Câu nói này nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của sự liêm chính trong chính trị. Đó là lời kêu gọi sự tự nhận thức của những người nắm quyền và những người tham gia vào các cuộc tranh luận dân sự. Từ chối hận thù không có nghĩa là bỏ qua các vấn đề hoặc sự phản đối mà chọn sự tham gia tôn trọng thay vì thù địch. Bằng cách ưu tiên lòng trắc ẩn và diễn ngôn hợp lý, chúng tôi đề cao các giá trị dân chủ và nỗ lực hướng tới một xã hội nơi xung đột được giải quyết thông qua đối thoại chứ không phải hận thù—làm cho chính phủ của chúng tôi công bằng hơn, chính trị lành mạnh hơn và cộng đồng của chúng tôi kiên cường hơn.