Có lẽ 'Nước Mỹ trên hết' cũng có nghĩa là bạn phải đối phó với nước Mỹ trước tiên.
(Maybe 'America first' means also that you have to deal with America first.)
Câu trích dẫn nhấn mạnh tính chất phức tạp của các ưu tiên quốc gia và mối liên hệ giữa chúng với trách nhiệm toàn cầu. Cụm từ 'Nước Mỹ trên hết' thường gắn liền với chính sách tập trung vào việc ưu tiên lợi ích của Hoa Kỳ lên trên các cân nhắc khác. Tuy nhiên, quan điểm này có thể được hiểu là trước khi một quốc gia thực hiện hành động hoặc đưa ra chính sách ở nước ngoài, quốc gia đó cũng phải giải quyết các vấn đề của chính mình trong nước. Sự phản ánh này mời gọi chúng ta cân nhắc rằng việc thực sự đặt 'nước Mỹ lên hàng đầu' không chỉ nhằm khẳng định sự thống trị hoặc thúc đẩy các lợi ích cụ thể mà còn là đảm bảo sự ổn định nội bộ, sức khỏe kinh tế và sự gắn kết xã hội của đất nước. Khi một quốc gia bỏ qua các mối quan tâm đối nội, các mối quan hệ đối ngoại và vai trò lãnh đạo có thể trở nên bất ổn hoặc kém hiệu quả. Đó là lời nhắc nhở rằng chủ quyền và sức mạnh bắt nguồn từ các hệ thống trong nước có năng lực và hoạt động tốt. Theo nghĩa rộng hơn, câu trích dẫn thách thức tâm lý tổng bằng không thường gắn liền với các chính sách dân tộc chủ nghĩa, nhấn mạnh rằng lợi ích cá nhân bao gồm việc quản lý các vấn đề nội bộ một cách hiệu quả trước khi triển khai sức mạnh ra bên ngoài. Cách tiếp cận này nuôi dưỡng một quan điểm cân bằng: ưu tiên sự thịnh vượng của quốc gia mà không bỏ qua tầm quan trọng của hợp tác toàn cầu, sự lãnh đạo có đạo đức và sự tiến bộ chung. Cuối cùng, nó gợi ý một sự hiểu biết mang nhiều sắc thái—rằng khả năng lãnh đạo và chủ nghĩa thực dụng liên quan đến việc nhận ra cả trách nhiệm bên trong và bên ngoài, đồng thời cân bằng chúng một cách chu đáo. Khi các quốc gia điều hướng trong bối cảnh địa chính trị phức tạp, quan điểm cho rằng các quốc gia trước tiên phải giải quyết các vấn đề của riêng mình có ý nghĩa sống còn đối với sự lãnh đạo bền vững và uy tín quốc tế.